Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.
o, bất cứ nơi đâu, khi chúng tôi nghe thấy bài hát này, nhất định sẽ nhớ tới nhau, nhớ tới những tháng năm niên thiếu của chúng tôi.
Quan Hà đứng lên, đi đến gần tôi. Chúng tôi tay nắm tay, cúi đầu chào mọi người dưới đài, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người cùng nhìn về phía lớp 9-7. Sau này, dù vào thời khắc nào, chỉ cần chúng tôi nhớ tới nhau, nhớ tới những năm tháng thanh xuân của mình, chúng tôi cũng sẽ nhớ tới một thiếu niên đã đứng lên, đã giúp chúng tôi.
Khi công bố kết quả của hội diễn văn nghệ, tất cả mọi người đều cảm thấy bất ngờ, cũng cảm thấy hợp lý.
Tôi và Quan Hà không được giải thưởng gì, đây có lẽ là lần đầu tiên Quan Hà biểu diễn thất thủ. Tiểu phẩm của lớp tôi đoạt được giải nhì, Tống Thần đại diện cho mọi người đi lĩnh thưởng. Những người khác lĩnh thường, đều mỉm cười hay cúi đầu ngại ngùng, cậu ta lại đoạt lấy micro từ tay người dẫn chương trình, vui cười nhìn về phía dưới đài nói: “Cảm ơn thầy hiệu trưởng nghiêm túc nhưng không thiếu tình yêu của chúng em, thưa thầy, các bạn lớp 9-4 chúng em đều yêu thầy!”
Mọi người trong hội trường cười rộ lên, vì thầy hiệu trưởng ghét nhất những câu “anh yêu em”, “em yêu anh” trong các bài hát, cũng nói từ “yêu”, thầy thường xuyên răn dạy chúng tôi, cái cần hiểu biết thì không hiểu biết, ngày nào cũng nói mấy từ “yêu yêu yêu”, vậy mà Tống Thần cũng không thèm để ý, chắc thầy đang bắt đầu hối hận vì đã trao giải thưởng cho chúng tôi.
Tống Thần cũng sợ thầy hối hận, vừa nói xong, liền ôm cúp chạy xuống dưới đài, chọc cho cả hội trường cười vang.
Đó là hội diễn văn nghệ nhiều tiếng cười nhất trong trí nhớ của tôi, dù là giáo viên hay học sinh, ngay cả thầy hiệu trưởng nghiêm túc cũng cười vui vẻ.
Mấy người chúng tôi cũng cười mãi, khi lễ trao giải kết thúc, đã là hơn mười giờ tối, nhưng mọi người vẫn chưa muốn về nhà, ồn ào muốn Tống Thần chiêu đãi. Tống Thần nhận được tiền thưởng, được coi là người giàu có trong mắt chúng tôi, mọi người đều áp bức cậu.
Tống Thần vung bàn tay to lên: “Không thành vấn đề, chúng ta đi ăn món cay nóng đi.”
Món cay nóng: nguyên văn Hán Việt là ma lạt năng, đó là những món cay nóng bắt nguồn từ Tứ Xuyên, Trung Quốc, vùng đất nổi tiếng với những món ăn cay.
Mọi người hô vang, một đám đi cùng nhau, theo nhau ra ngoài, vẫn không quên kích bác nhau, hạ thấp đối phương, nâng cao bản thân, mọi người cười cười, nói nói, đánh đánh, náo loạn cả lên.
Chúng tôi trở thành đoàn nổi bật giữa đám đông.
Đi đến cổng trường, đang định quẹo trái, tôi đột nhiên liếc mắt nhìn ngã tư đối diện, dưới ánh đèn đường có một thân ảnh cực kỳ quen thuộc, tôi lập tức vùng thoát khỏi bàn tay Quan Hà, chạy sang phía đường đối diện.
Tiểu Ba đút tay vào túi quần, mỉm cười nhìn tôi.
Tôi không nghĩ nhiều, chỉ có kích động, nhào vào lòng anh, ôm anh hỏi: “Sao anh không gọi em?”
Cổng trường truyền đến tiếng huýt sáo, tôi tức giận quay đầu lại, mắng: “Thần kinh à!” Lại vội vàng hỏi, “Anh về lúc nào thế? Mọi chuyện đã được giải quyết rồi sao?”
Anh ấy mỉm cười nói: “Về lúc chiều.”
Tôi rất mừng, khúc kha khúc khích nói: “Có phải còn kịp thi đại học không? Nhưng cũng mất nhiều thời gian rồi, hay để sang năm đi, có thể ôn tập nhiều hơn một năm, thi vào một trường tốt.”
Quan Hà, Tống Thần, Lí Sam… mấy người họ đều đi tới, đứng cách chúng tôi một khoảng, Tống Thần gọi: “La Kì Kì, cậu có đi ăn món cay nóng không?”
Tiểu Ba nói: “Em đi chơi cùng mọi người đi, hôm khác anh lại đến tìm em.”
Tôi chần chừ, không nói, Quan Hà gọi: “Kì Kì.”
Tiểu Ba giục tôi: “Nhanh lên nào, mọi người đều đang đợi em.”
Tôi đi về phía đám Quan Hà, Tống Thần, một đám người cười hi hi ha ha hướng về phía chợ đêm, bàn xem ăn ở cửa hàng nào ngon nhất.
Tôi vừa đi vừa quay đầu lại nhìn, thấy Tiểu Ba quay lưng bước đi, tay đút túi quần, cúi đầu nhìn đường.
Dưới đèn đường, bóng dáng của anh kéo dài cô đơn.
Tôi đột nhiên dừng bước, nói với Quan Hà: “Thật sự xin lỗi các cậu, tối nay tớ không thể đi ăn cùng các cậu được, tớ còn có chút việc.”
Bọn Tống Thần đều kêu to: “Quá vô sỉ, lật lọng.”
Lí Sam ôn hòa nói: “Mọi người cùng nhau đi, không muốn thiếu ai cả, chúng ta sắp thi rồi, những buổi tụ hội cũng không còn nhiều nữa.”
Quan Hà cũng khuyên: “Kì Kì, tối nay cậu lập công lớn, chúng ta đi ăn mừng, sao có thể không có cậu được?”
Tôi không để ý những người khác, chỉ cười xin lỗi với Quan Hà, liền xoay người chạy đuổi theo Tiểu Ba, đến khi đuổi kịp, tôi nhảy mạnh lên người anh, rồi vòng tay qua ôm khuỷu tay anh, nói:
“Mời em đi ăn thịt dê nướng.”
Tiểu Ba mỉm cười nhìn tôi: “Em không đi ăn món cay nóng à?”
“Em thích ăn thịt dê nướng.”
Sau này, tôi luôn nghĩ, có lẽ vào tối hôm đó, Tiểu Ba phát hiện ra rằng, tuy chúng tôi đã ở bên nhau sáu năm, đã cho rằng chúng tôi là người một nhà, nhưng thực ra tôi và anh cũng không phải người ở cùng một thế giới. Anh nhìn tôi và các bạn cạnh nhau, khoan khoái đấu võ mồm, trêu đùa, vì tài hoa và thành công không đáng kể của mình mà tự hào kiêu ngạo, vui vẻ, chúng tôi là những họ