The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2572 lượt.

ối quan hệ của mình, anh Lí mua được một chiếc xe Jeep cũ từ cục cảnh sát, mặc dù chiếc xe đó có rất nhiều chỗ đã bong sơn, nhưng anh ấy cũng trở thành một trong số rất ít người trong thành phố sở hữu loại xe đó.
Nghe nói anh ấy trở thành bạn bè với con trai cảnh sát trưởng, có đối tác đầu tư là một tay đại ca có tiền, có tiếng, huynh đệ trong vòng luẩn quẩn của anh ấy ngày càng ít đi, mà thay vào đó là những giám đốc, thư ký và cục trưởng. Mọi người không gọi anh ấy là anh Lí nữa, thay đổi phong cách, gọi anh là Lí tiên sinh, cũng có người gọi là ông chủ Lí.
Từ những năm 80 đến 90, là giai đoạn xã hội Trung Quốc biến đổi mạnh mẽ nhất, chỉ sau mười năm ngắn ngủi, đã phát triển từ bần cùng lạc hậu đến khá giả giàu có, Trung Quốc đã tạo nên kỳ tích lớn. Cuộc sống của mọi người bây giờ thì coi nó là đương nhiên, nhưng vào những đấy chúng tôi mới lần đầu biết đến, ví dụ như lần đầu tiên dùng bình tắm nóng lạnh, lần đầu tiên đi thang máy, lần đầu tiên uống Coca Cola, lần đầu tiên ăn mì ăn liền Khang Sư Phụ, [3'> lần đầu tiên dùng Rejoice, Pantene, lần đầu tiên ăn KFC…
Thành phố của chúng tôi cũng biến đổi rất nhanh, vì đuổi theo tốc độ biến đổi của nó, con người cũng phải cấp tốc thay đổi, hay vì con người thay đổi quá nhanh, nên tốc độ biến đổi của thành phố mới nhanh như vậy?
Tôi cũng không rõ nữa, tôi chỉ thấy toàn bộ thành phố đều đang biến đổi từng ngày, may mắn, còn có những điều không thay đổi.
Anh Lí mua xe cũ cho mình, nhưng lại mua chiếc xe máy hàng Nhật chính hãng cho Tiểu Ba, lúc đó nó là hàng hóa xa xỉ một trăm phần trăm, nhưng Tiểu Ba rất ít khi dùng, vẫn thường cưỡi chiếc xe đạp của mình đi qua hết ngõ lớn đến ngõ nhỏ trong thành phố, tôi thường ngồi sau xe của Tiểu Ba, cùng đi đến những ngõ nhỏ tìm kiếm đồ ăn vặt với anh ấy.
Chúng tôi ngồi cạnh cánh cửa gỗ màu đen cũ kĩ, nhìn người đi đường và ông già ngồi ở góc đường vẽ tranh.
Một cái đòn gánh, một cái bếp than, một cái nồi, và cả những vật dụng khác nữa. Đi đến những nơi trẻ con tụ tập, ông già liền đặt đòn gánh xuống, mở nắp nồi ra, trong nồi là nước đường màu nâu, ông múc lên một muôi đầy, từ con rồng lớn rong chơi trên trời, đến con chuột nhỏ lấm la lấm lét cũng phải chạy lại.
Một cái la bàn, bốn phía vẽ các loại động vật, năm đồng một lần quay, quay trúng con gì, ông già sẽ cho bạn con đó.
Lần nào tôi cũng muốn quay trúng con phượng hoàng, nhưng đều không được, càng muốn thì lại càng không quay trúng, Tiểu Ba luôn đứng cạnh trầm mặc nhìn tôi cười. Thực ra tôi và anh ấy đều biết cái la bàn này có điểm khác thường, muốn phá kỹ thuật của nó cũng không khó, nhưng điều đó không quan trọng, thành phố này đột ngột mọc lên những tòa nhà cao tầng, đã đẩy không gian sinh tồn của những người này đến một góc khuất.
Có lẽ vì đọc rất nhiều sách người lớn viết, tôi dần phát hiện mình trở thành người tách rời với thời đại, tôi muốn lưu lại tất cả những gì đã trôi qua. Tôi cũng nghe Tứ Đại Thiên Vương [4'> hát, nhưng không thật sự thích. Đầu tiên tôi thích Đặng Lệ Quân, [5'> từ Đặng Lệ Quân tôi biết đến Chu Tuyền, rồi lại nghe từ Chu Tuyền đến Hàn Bảo Nghi, do đó đắm chìm trong âm nhạc không thể tự kềm chế.
Đơn vị của bố tôi đào thải một chiếc máy quay đĩa và một ống đĩa nhạc cũ màu đen, có bài hát của Đặng Lệ Quân, còn có rất nhiều ca khúc cách mạng, năm đó, người người đều vội vàng thực hiện “hiện đại hóa”, không ai thích mấy thứ đồ cổ như thế, nhưng tôi nhặt nó về, đặt nó trong văn phòng của Tiểu Ba, vừa đọc tiểu thuyết vừa nghe, hoặc vừa làm bài tập vừa nghe.
“Chân trời góc bể, tìm kiếm người tri âm, em gái ca hát theo tiếng nhạc, chúng tôi luôn một lòng…” Hoặc là “Đưa hồng quân xuống núi, đi trong mưa, trong gió thu lành lạnh, vắt nỗi nhớ trên cây ngô đồng, u sầu cách ngàn vạn dặm nén trong trái tim…”
(Tiểu Dương: Đoạn này mình dịch sai chắc rồi :”>. Các bạn thông cảm!!!)
Có một lần anh Lí đẩy cửa vào, nghe thấy tôi đang ngâm nga hát bài của hồng quân, lập tức đóng cửa, chỉ chớp mắt sau, lại mở cửa, vuốt đầu nói: “Anh không vào nhầm chỗ nhé!”
Ô Tặc và Xinh Đẹp ôm bụng cười, Tiểu Ba và tôi cũng cười.
Anh Lí đi vào, gập quyển sách giáo khoa trước mặt Tiểu Ba lại, cười nói: “Đừng xem sách nữa, tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Xinh Đẹp cười nói: “Khẳng định là chuyện làm ăn của anh Lí lại phát đạt rồi.”
Ba người họ đi trước, Tiểu Ba đưa tôi về nhà, tôi nói dối bố mẹ một chút, rồi mới đi.
Năm người vừa ăn vừa nói chuyện, quả nhiên chuyện làm ăn của anh Lí lại mở rộng, anh Lí thỏa thuê mãn nguyện lại không ngừng thở dài, cảm thán mình không có người nào đáng tin, không có trợ thủ đắc lực, mọi người đều hiểu anh ấy đang nghĩ về Tiểu Ba, Tiểu Ba muốn học đại học, sau này sẽ không thể giúp anh Lí nữa. Nhưng anh ấy cũng chỉ thở dài vài lần thôi, không phải muốn Tiểu Ba bỏ chuyện học hành để giúp mình kinh doanh, anh trân trọng Tiểu Ba và Ô Tặc như em trai ruột thịt của mình, Tiểu Ba có thể học đại học, anh cũng thấy rất vui.
Đang nói chuyện thì đột nhiên anh Lí hỏi Ô Tặc: “Mày và Xinh Đẹp khi nào thì tín