Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.

nh, cảm giác yên tâm lạ lùng. Dường như sự có mặt của anh khiến cô không phải sợ hãi điều gì đó.
Hoặc là lần đó, cũng vào buổi sáng sớm với ánh nắng dịu dàng, lần đầu tiên Tô Khoáng hôn cô. Tuy anh nói rằng có người đang theo dõi hai người, buộc anh không thể không làm như vậy, nhưng sự say đắm trong đó rõ ràng không phải là đóng kịch.
Cũng có thể là lần đó, dưới vẻ đẹp của buổi chiều ta anh cùng bọn trẻ nô đùa, bộ dạng vui vẻ, ánh mắt dịu dàng, cảnh tượng đó, cả cuộc đời này cô cũng không thể quên.
Cũng có thể là...
Tâm trí cô như đám mây trôi bất định trong không trung, tất cả những gì của quá khứ đang cuồn cuộn hiện về trong mắt cô.
Cô và Quan Tín lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trước đó, trong trái tim cô chưa bao giờ xuất hiện hình ảnh của bất kỳ người đàn ông nào khác. Từ ngay cái nhìn đầu tiên, cô đã chắc chắn rằng anh là người mà cả cuộc đời này cô đang tìm kiếm. Cô biết rõ ràng, cái cảm giác đã lấp đầy trái tim cô chính là tình yêu, cô cũng từng cho rằng nó sẽ tiếp tục như vậy cho đến khi biển cạn đá mòn, nhưng chính Quan Tín là người đã bỏ rơi cô trước.
Tô Khoáng thì khác, anh đi vào thế giới của cô từng chút từng chút một, rất lặng lẽ, anh âm thầm đóng chốt trong trái tim cô khi cô chưa hề xây dựng bất kỳ hàng rào phòng ngự nào, anh bù lấp trái tim đã trống rỗng của cô. Cái hào hùng vốn có và cái khí thế nhìn thấu tất cả của anh đã khiến cô ngã nhào về phía anh, và tình cảm càng lúc càng sâu sắc.
Không phải cô chưa từng trốn chạy, nhưng cô càng trốn tránh, thì vận mệnh càng trói chặt hai người lại với nhau. Đến hôm nay, cô đã nghe theo tiếng gọi của con tim mình, không muốn trốn chạy nữa.
An Ninh khom người, hôn phớt lên làn môi Tô Khoáng, sau đó lặng lẽ đứng dậy.
Một tay An Ninh chống lấy eo lưng đang tê mỏi, một tay cố gắng kéo tấm rèm cuốn ra, bất ngờ một bóng người nhảy ra từ chỗ khuất tối, sau đó ép cô vào sát tường.
“Thẩm Mặc, anh làm gì vậy, mau buông em ra.” An Ninh bị làm cho sợ hãi, khi nhìn rõ người đó là ai, cô vừa giận vừa lo lắng.
Thẩm Mặc không trả lời, mà hỏi lại với giọng lạnh lùng: “Em đã ở đâu rồi mới đến đây?” Lúc anh hỏi câu này, đôi mắt anh đỏ quạch như thể máu sắp bắn ra ngoài này, tay anh bất giác nắm chặt hơn. Bị Thẩm Mặc giữ chặt hai vai, An Ninh đau đớn kêu lên: “Anh... buông tay ra, anh làm em đau đấy”.
Thẩm Mặc từ từ buông tay ra, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào An Ninh không chớp mắt. Tưởng như chỉ cần An Ninh nói một câu không vừa ý anh, là anh có thể đưa tay bóp chết cô ngay tức khắc.
An Ninh thử cử động tay chân, cảm thấy chút tự do. Cô cắn chặt môi dưới, khẽ giọng nói: “Chúng ta... vào trong rồi nói”.
Thẩm Mặc không nói gì, anh để cho An Ninh mở cửa ra, khi bước vào cửa, anh đẩy mạnh cô vào bên trong.
An Ninh loạng choạng, cô thấy bất ngờ về hành động thô bạo của Thẩm Mặc. Cô cố gắng tạo khoảng cách giữa hai người, rồi lùi lại thật nhanh về phía sau.
Thẩm Mặc hành động rất nhanh, anh kéo An Ninh lại, ghìm chặt cô trong lòng mình.
An Ninh hít thở hơi khó khăn, khó khăn lắm cô mới nói được: “Thẩm Mặc... anh buông em ra trước đã”.
Thẩm Mặc vẫn không nói gì, đồng tử đột ngột co lại, rồi anh hôn lấy hôn để An Ninh, nồng cháy mà lại mang chút man dại, nôn nóng như đang trút cơn thịnh nộ. Lợi dụng lúc An Ninh đau đến mức há miệng thở hổn hển, anh đưa lưỡi vào miệng cô, rồi cắn chặt lấy lưỡi cô hút thật mạnh. An Ninh sợ hãi đến lặng người đi, cô dồn toàn bộ sức lực để vùng ra, rồi không có chút do dự, cô cắn vào môi Thẩm Mặc một cái thật mạnh, vị máu tanh nhanh chóng tràn ra khắp khoang miệng.
Thẩm Mặc dừng lại, anh đưa tay từ từ lau đi chỗ máu trên khóe môi, ánh mắt sa sầm.
An Ninh quay người lại, thở hổn hển. Một lúc lâu sau, sắc mặt An Ninh phờ phạc, cô nói: “Thẩm Mặc, chúng ta chia tay thôi”.
Vượt ra ngoài dự đoán, Thẩm Mặc tỏ ra rất điềm tĩnh, anh hỏi: “Tại sao?”.
An Ninh không muốn đôi co với anh về vấn đề này nữa, thế là cô lạnh lùng nói: “Em không hề yêu anh”.
Một tiếng “hừ” rất khẽ thốt ra từ chỗ đầu mũi anh. “Vậy em yêu ai? Em yêu cái người lái xe máy thể thao đã đưa em về đúng không?”
An Ninh thoáng ngạc nhiên, nhưng nếu Thẩm Mặc đã biết, thì cô không cần phải giấu diếm nữa. Cô thẳng thắn nói: “Vâng”.
Khuôn mặt Thẩm Mặc lộ rõ nét buồn và sự thất vọng: “Anh ta tên là gì?”.
An Ninh có chút khó chịu: “Cái đó không liên quan đến anh”.
Thẩm Mặc cười đau đớn: “Anh có quyền được biết, chính anh ta là người đã cướp mất bạn gái của anh”.
An Ninh cười chế nhạo: “Khi bạn gái anh cần sự quan tâm và an ủi nhất, anh đã ở đâu?”.
Ánh mắt Thẩm Mặc sáng lên: “Em không thể vì một chuyện nhỏ nhặt đó mà vội phán cho anh tử hình, em hãy nghe anh giải thích trước đã.”
An Ninh không kiên nhẫn được nữa, cô nói: “Em không muốn nghe”.
“Cho dù là tội phạm bị tuyên án tử hình thì vẫn có quyền được kháng cáo”, Thẩm Mặc nói nghiêm túc.
Câu nói này của Thẩm Mặc không buồn cười, nhưng An Ninh lại rất muốn cười, khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nhưng sao cười không thành tiếng.
Sắc mặt Thẩm Mặc đanh lại, cơ


Disneyland 1972 Love the old s