Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1316 lượt.
thù của Chu Cường lại vô tình giúp anh.
Giờ đây, cái mà anh cần chính là chờ đợi thời cơ, mau chóng lấy được chứng cứ, rồi cùng lúc bắt gọn cả băng, nhóm Tiều Tuấn và Chu Cường.
Tô Khoáng không ngờ rằng cơ hội lại đến nhanh đến vậy.
Chiều hôm nay, anh được Thời Vĩ gọi vào phòng làm việc. Có lẽ vì lần trước anh đỡ một gậy cho Tiều Tuấn, khiến Tiều Tuấn đã con con mắt nhìn khác về anh, ngay cả nét mặt của Thời Vĩ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Thấy Tô Khoáng gõ cửa bước vào, hắn vội đứng dậy, chào hỏi thân thiết: “Tô Khoáng, mau lại đây”.
Tô Khoáng hỏi với giọng bình thường: “Anh Thời, anh tìm em có việc gì ạ?”.
“Cậu mau giúp tôi xem xem cái máy tính này bị làm sao.”
Mi mắt Tô Khoáng khẽ giật, thường ngày Thời Vĩ tuyệt đối không cho phép bất kỳ người nào động vào máy tính của hắn, hôm nay hắn làm thư thế có phần hơi lạ. Tô Khoáng không dám sơ suất, anh hỏi: “Anh Thời, anh tin em?”.
Thời Vĩ khẽ cười: “Là ý của đại ca”.
Tô Khoáng hiểu ra vấn đề, anh cũng không khách khí nữa, ngồi trước máy tính, ngón tay nhanh nhẹn ấn vài phím. Rất nhanh, chiếc màn hình máy tính vốn đang nhấp nháy liên tục đã trở lại trạng thái bình thường.
“Được lắm, chú em.” Thời Vĩ cười hà hà, hắn khẽ đẩy Tô Khoáng một cái từ phía sau.
Sắc mặt Tô Khoáng không thay đổi. Anh giả vờ vô tình nói: “Anh Thời, vì máy tính của anh đã quá tải, để em giúp anh tải xuống một phần mềm tự động dọn rác, cài phần mềm này rồi máy tính của anh sẽ không xuất hiện trường hợp như thế này nữa”.
“Ồ?” Hình như Thời Vĩ đã bị lay động bởi ý kiến đó, nhưng nghĩ một lúc, hắn nói: “Bây giờ chưa cần, tôi còn có việc”.
Tô Khoáng thoáng vội vã: “Anh Thời, chỉ cần vài phút là được thôi, sẽ không làm lỡ việc của anh đâu”.
Thời Vĩ liếc nhìn Tô Khoáng, sắc mặt hắn hơi kỳ quặc.
“Cậu cứ đi ra ngoài trước đi, khi nào cần tôi sẽ gọi cậu tới.”
Tô Khoáng đành phải đi khỏi, thầm trách mình đã không giữ được bình tĩnh.
Lần tiếp theo khi Tô Khoáng liên hệ với Lý Vệ, nói đến việc này, Lý Vệ cười tươi. “Đây chính là lúc thời cơ thay đổi. Tô Khoáng, cậu phải nghĩ cách để lấy được những tài liệu trong máy tính của Thời Vĩ.”
Tô Khoáng thấp giọng, mang chút u sầu: “Tôi biết”.
“Hãy nhớ câu nói lần trước tôi đã nói với cậu, khi cần thiết cậu có thể thông qua Thời Quyên để đạt được mục đích tiếp cận Thời Vĩ.” Lý Vệ vẫn kiên trì ý kiến của mình, nhưng Tô Khoáng lại thấy rất phản cảm khi nghe thấy câu nói này.
Tô Khoáng không muốn tranh luận cùng anh ta, nên chỉ biết im lặng để biểu thị ý phản đối.
Đã mấy ngày liền không tìm được cơ hội, một mặt thì bị Lý Vệ thúc giục, một mặt là bản thân Tô Khoáng cũng thấy nóng ruột, vậy là anh quyết định mạo hiểm một phen.
Nửa đêm, nhân lúc Thời Vĩ và Tiều Tuấn đang ở dưới tầng hai uống rượu say sưa, anh lẳng lặng đi lên tầng năm, đột nhập vào phòng làm việc của Thời Vĩ.
Đóng cửa lại, phòng tối om, không nhìn thấy mọi thứ xung quanh. Sợ gây chú ý của người khác, anh không dám bật đèn. Anh sờ thấy một chiếc đèn pin nhỏ xíu, mặc dù ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn tốt hơn không nhìn thấy gì.
Dựa vào trí nhớ của mình và công cụ chiếu sáng yếu ớt, Tô Khoáng từng bước lần tới chiếc máy vi tính. Sau khi bấm nút bật máy tính, anh hít vào một hơi thật sâu, từ từ ngồi đợi màn hình máy tính hiện lên.
“Tút” một tiếng, máy tính yêu cầu mật khẩu mới vào được. Tô Khoáng đã sớm nghĩ tới điều này, anh bấm nhanh một dãy số, không đúng, anh đổi dãy số khác, vẫn không đúng, cho đến khi anh bấm đến dãy số thứ sáu, một tiếng “tinh” vang lên, mật khẩu đã được thông qua.
Tô Khoáng lau mồ hôi trên trán, đã năm phút trôi qua. Anh dự định trong mười phút sẽ hoàn thành việc bật máy tính, nhập mật khẩu, tìm kiếm tài liệu quan trọng, và copy chúng lại, anh lấy lý do đi vệ sinh để tạm thời rời khỏi bàn tiệc, nếu đi lâu sẽ dễ gây nghi ngờ, nhưng việc giải mật khẩu đã tiêu tốn mất quá nửa thời gian, để hoàn thành các công việc khác rõ ràng là không kịp. Anh nghĩ một lát, rồi quyết định cài loại virus Trojan chuyên khống chế và ăn cắp tập tin từ xa vào máy tính của Thời Vĩ.
Làm xong tất cả, anh khẽ thở phào một tiếng. Đúng lúc này, kim đồng hồ đeo tay chuyển sang phút thứ tám, cộng thêm thời gian xuống lầu, vừa đúng thời gian.
Tô Khoáng rón rén đi ra ngoài. Vừa đóng cửa lại thì nhìn thấy Thời Quyên đang đứng tại lối cầu thang cách anh không xa, cô khoanh tay trước ngực nhìn anh chằm chằm.
Tô Khoáng bỗng thấy kinh hoàng, mồ hôi vã ra như tắm. Thời Quyên không biểu lộ thái độ gì, không biết là cô đang giận hay đang vui. Tô Khoáng không dám chắc là cô ấy có nhìn thấy anh bước ra từ phòng làm việc của Thời Vĩ hay không.
Anh miễn cưỡng lại gần, chiếc áo lót hình như đã ướt đẫm mồ hôi.
“Sao anh lại ở đây?” Tô Khoáng không nghe ra bất kỳ cảm xúc gì trong giọng nói của Thời Quyên, nụ cười của cô rất khó nắm bắt.
Trong nháy mắt, trong đầu Tô Khoáng xuất hiện vô số những ý nghĩ, những ý nghĩ cuối cùng chính là câu nhắc nhở của Lý Vệ. Mặc dù có chút gượng gạo, nhưng Tô Khoáng cũng nói: “Anh đến tìm em”.
Th