Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
người ngồi đây không có mấy người được gặp qua Thiên Thẩm, Phương Giản Đồng vừa dứt lời một vài chú, ánh mắt nhiệt huyết dồn cả lên người Tân Tử, như sói như hổ, Tân Tư cơ hồ chịu không nổi, dở khóc dở cười giải thích: “Cô ấy một lúc nữa sẽ tới”. Ngụ ý là chính các cậu tự xem đi. Vừa nghe nói chị dâu sắp tới, đám người đó ánh mắt càng hừng hực.
Tạ Nhất Nhất nhìn chăm chăm khuôn mặt thuần khiết của Tân Tử cười nhạt một chút, ngửa đầu uống hết một ngụm rượu, chiếc cổ thon dài tạo thành một đường cong vô cùng đẹp. Cô vô ý bật ra một tiếng rên nhẹ, tuy thấp, âm điệu có thể có chút lạnh lẽo. Tân Tử không khỏi có chút bất an, cảm giác như cô cần phải lấy dũng khí thì phải.
Bành Tự Tuấn tự nhận là người có ánh mắt sắc bén không ai bằng, hiện đang cùng người khác tranh luận mỹ nữ kia thế nào, mấy người khác cũng vô tình tham gia tán gẫu tranh luận vô bờ bến, tất cả dần dần đều nói đến những việc gần đây với vẻ mặt vui mừng. Nhiều bạn học bắt đầu tâng bốc chủ nhà Tân Tử kiếm tiền ngày càng giỏi, sự nghiệp gia đình đều như ý. Tân Tử hàm ý cảm ơn, chỉ chỉ y phục trên người mỉm cười nói: Bà xã chọn. Bốn phía lập tức ồn ào, mấy người chưa kết hôn nhìn thấy ghen tị đến đỏ mắt.
Tạ Nhất Nhất không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm cửa cầu thang, đúng dậy như không có gì, nói: “Tiểu Như, đi theo giúp mình lấy chút gì ăn đi.”
Cổ Như vui vẻ đồng ý, Tạ Nhất Nhất cố ý như vô ý hướng ánh mắt về phía Tân Tử, nhưng Tân Tử đang ở chỗ Phương Giản Đồng, vừa nói chuyện vừa nhắn tin, hoàn toàn không chú ý tới cô. Cổ Như phất phất tay, Tạ Nhất Nhất hoàn hồn, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, cùng với vẻ nóng bỏng của y phục tạo ra sự tương phản rõ rệt. Tạ Nhất Nhất không nói được lời nào giẫm lên đôi giày cao gót hướng cửa cầu thang đi đến, vừa muốn xuống lầu liền va vào một cô gái đang cúi đầu xem di động.
“Ngại quá”.
Đối phượng lập tức phản ứng kịp, ngẩng đầu giải thích
“Không…sao”
Hai người đói diện một giây, chỉ một giây hai mắt gặp nhau này tia lửa điện, nham thạch bùng phát trong không khí vô cùng ý nhị, trực giác của phụ nữ linh mẫn vô cùng.
Tạ Nhất Nhất sắc mặt hơi thay đổi, đôi môi đỏ mọng mím nhé, ánh mắt sáng thẳng tắp gắn trên người Thiển Thâm.
Lương Thiển Thâm vô cùng thông minh, không ngại giao tiếp, có qua có lại mới toại lòng nhau, cũng đem ánh mắt liếc nhìn toàn bộ mặt mày đối phương, trong lòng yên lặng buồn bực. Con nhóc tiểu Gia Ny kia ngữ văn trong đầu chắc chỉ ở bậc tiểu học quá. Thiển Thâm dựa vào tay vịn đứng đợi, cuối cùng nhịn không được khách khí nói với vị mỹ nữ trước mặt: “Có thể nhường tôi đi qua một chút không?”
Tạ Nhất Nhất nhìn thấy Lương Thiển Thâm thì trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ là cô ấy?
Lương Thiển Thâm nhìn chằm chằm Tạ Nhất, vấn đề có vẻ càng nghiêng mạnh…
Tạ Nhất Nhất đứng sang bên cạnh nhường đường, ánh mắt lại như keo dính trên người Lương Thiển Thẩm, một phút cũng không thả lỏng, miệng như hơi hơi hé ra, cũng lấy ánh mắt tương tự đánh giá Lương Thiển Thâm. Các cô với ánh mắt như vậy chưa đến nỗi là căm thù nhưng cũng không thân thiện gì.
Thiển Thâm trong tầm mắt dây dưa sáng quắc của cô nàng kia đi lên tầng hai, cho dù cô đã quay lưng về phía cô ta, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng ở trên lưng mình.
Thầm bĩu môi, Thiển Thâm buồn bực nhớ tới lời nói của Tân Gia Ny, bỗng nhiên thấy bụng đầy bực bội. Cái gì là người tính tình cao nhã, ngoại hình cuồng dã gợi cảm, chị xinh đẹp như kim cương thì cô ấy là môt viên thạch anh tinh xảo…Thực sự là gây khó cho cô nàng khi không thông qua đại não để phun ra một so sánh không có tí chiều sâu nào, còn trơ mặt mo ra nẫng đi mấy món quà lớn của cô. Con nhóc lừa gạt người khác thì thôi, dám lừa gạt cô, con mắt nào của cô nàng nhìn ra sau lưng vị “thạch anh” kia. Người ta mà là “thạch anh”, nếu “thạch anh” trông như vậy thì kim cương không cần bán nữa!
Đúng vậy! Cô ta chính là “kim cương”, không thể nào bị so sánh thấp hơn được!
Thiển Thâm đem Tân Gia Ny hung hăng chửi bới một phen, ngoài mặt không biểu lộ sơ hở gì, tươi cười vô cùng hoàn mỹ, tư thế hoàn mỹ, khí chất hoàn mỹ, vững vàng đi về phía Tân Tử. Hình như
cô còn chưa đi tới chỗ Tân Tử, phía bên kia đã có người chú ý tới cô, sau đó đột nhiên có một vị trong nhóm chỉ thẳng ngón tay về phía cô vẻ mặt kích động nói gì đó với người đang đứng bên cạnh. Ngay sau đó, cô nhìn thấy Tân Tử đang chuyên tâm nói chuyện với người khác, cũng quay đầu nhìn về phía bên này, khoảng cách đủ để cô thấy biểu tình có chút kinh ngạc của anh. Ánh mắt thoáng qua rất nhanh, anh lại nhanh chóng khôi phục vẻ tươi cười, vươn tay về phía cô: “ Thiển Thiển, bên này.”
Hành động này của Tân Tử kéo theo sự quay đầu của một loạt những người xung quanh anh. Từng đôi mắt như ánh đèn pha sáng rực chằm chằm hướng về phía cô, mấy người đứng dậy định đi xuống lầu cũng dừng lại, dùng ánh mắt “thêm dầu vào lửa” mà nhìn cô.
Thiển Thẩm bị những ánh mắt nóng rực này nhìn có chút sợ hãi ở trong lòng, nhất thời không biết ở đây xảy ra chuyện gì, ngẫm lại, cuố