Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thư Ký Không Lên Giường

Thư Ký Không Lên Giường

Tác giả: Tống Vũ Đồng

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/692 lượt.

ột mảnh hỗn loạn đã bị hắn kéo dài tới bên ngoài cửa nhà hàng.
Tần Hạo Đông gọi phục vụ đi lấy xe, một tay còn dắt cô, sợ cô chạy mất.
"Này, anh không thể cứ như vậy đi mất, Uông Hiểu Nhu cùng Phỉ Siết làm thế nào? Một là vợ anh, một là đối tác làm ăn quan trọng của anh, anh không thể cứ như vậy mặc kệ bọn họ tự mình rời đi. Anh buông tôi ra, tôi có thể tự mình trở về, tôicó lái xe tới!"
Tần Hạo Đông thờ ơ, một tay lôi kéo cô, một tay cầm điện thoại di động gọi điện thoại. "Là anh, Tần Hạo Đông, em đợi lát nữa tự gọi xe trở về đi, anh có việc đi trước, đúng rồi, thuận tiện cùng Phỉ Siết nói một tiếng, cứ như vậy."
Đơn giản lưu loát bàn giao toàn bộ, Tần Hạo Đông tắt điện thoại di động, vừa khéo phục vụ đi lái xe tới đây, hắn lôi kéo Hạ Mạn Nghê ngồi vào xe của mình, đạp chân ga rời đi.
Xe lái rất nhanh, cửa sổ xe vẫn mở, gió đêm lồng lộng, thổi rối loạn tóc cô cắt tỉa hơn nửa canh giờ, cũng được, dù sao người đàn ông này nhìn đủ hình dạng của cô, thì làm cho nó xấu xí tới cùng là được rồi, tốt nhất làm sụp đổ khẩu vị của hắn, để cho hắn đừng đến phiền cô.
Hắn một đường huýt sáo không lên tiếng, cô cũng không muốn nói chuyện với hắn, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, vừa lấy tay đè lại tóc dài mình bởi vì gió bay loạn, có chút muốn ói, có chút buồn bực, nhưng đồng thời cũng có một chút vui vẻ. Vui vẻ cái gì đây? Bởi vì ân oán này hắn bỏ lại vợ trước, mang theo cô rời đi.
Chậc, giống như bỏ trốn, nhưng mà cảm thấy rất sung sướng.
Phụ nữ ở thời điểm này đều là ích kỷ, hi vọng người đàn ông mình yêu chỉ để ý mình, để ý cái gì phong độ quân tử cùng lễ nghi, tiêu sái quẳng sạch tất cả, cảm giác đàn ông như vậy mới gọi là đàn ông. Đúng vậy a, cô lại đang nằm mơ, một bạch mã hoàng tử trong tòa thành mang theo công chúa chạy như bay trong mơ, ai, người ta chẳng qua là nhìn không được, thuận tiện đưa cô về nhà mà thôi, cô đến tột cùng vui vẻ cái gì a, không phải mới nói không cần làm ngốc tử sao? Không cần nghe đàn ông nói lời ngu xuẩn sao? Như thế nào mà mau quên mất không còn một mống rồi !






Là bởi vì bị gió thổi rối loạn thần trí chứ? Già nên thần trí mơ màng.
Cô nhắm hai mắt, học hắn huýt sáo, không nghĩ đông nghĩ tây nữa, thời gian không biết qua bao lâu, xe ngừng lại tới, cô không muốn mở mắt ra, nghĩ giả bộ ngủ, xem hắn có thể hay không ôm cô lên lầu ngủ đi.
Kết quả -
Bên trong xe thanh âm gì cũng không có, hắn không có gọi cô tỉnh, cũng không có tính toán muốn ôm cô lên lầu ngủ, cũng không có cử động gì, như vậy, hắn bây giờ đang làm gì? Nhìn cô sao? Nhìn dáng vẻ cô ngủ?
Không, không đúng, cô giống như nghe được thanh âm của sóng biển, nghe thấy được mùi của biển. . . . . .
"Không thả, anh muốn đem tất cả nụ hôn mà người đàn ông khác hôn đều gột đi, chỉ để lại mình anh."
Hăn nhìn thấy Phỉ Siết hôn cô rồi hả ?
Trời ạ! Khó trách xem ra hắn có chút tức giận. . . .
Không, không đúng, cô sao lại cảm thấy áy náy? Hắn không phải cũng mang theo vợ trước thân mật thắm thiết xuất hiện trước mặt cô sao? Đáng chết! Cô thiếu chút nữa liền quên!
"Anh tránh ra!" Cô tức giận thở phì phò nhìn chằm chằm hắn. "Không nên đụng vào tôi!"
"Em làm gì đấy?" Tần Hạo Đông híp con mắt nhìn cô, không hiểu nổi mới vừa rồi vẫn còn ở trong ngực hắn yêu kiều, tại sao có thể đột nhiên biến sắc mặt như vậy.
"Không cần dùng tay anh chạm qua phụ nữ khác chạm vào tôi!" Cô không được tự nhiên nói.
"Cái gì? Anh chạm qua người nào à nha?"
"Uông Hiểu Nhu."
Hắn ôm qua Uông Hiểu Nhu? Tần Hạo Đông trừng cô. "Anh dĩ nhiên ôm qua a, cô ấy đã từng là vợ anh! Em cái này cũng muốn so đo?"
"Anh hôm nay ôm qua cô ấy."
"Anh không có!" Kể từ lúc cùng Uông Hiểu Nhu ly hôn, hắn đã không có chạm qua cô, mặc dù cô thường thường xuất hiện tại trong nhà hắn, hắn cũng không có vượt quá giới hạn.
"Có, tôi tận mắt nhìn thấy tay của anh đặt ở ngang hông của cô ấy." Nghĩ đến hình ảnh kia, cô liền bực bội, tất cả đau thương cực độ.
Hả? Tần Hạo Đông trợn to mắt: "Hạ Mạn Nghê, Em bị đàn ông khác hôn môi qua anh vẫn nguyện ý hôn, anh chỉ là lễ phép đem để tay ở trên eo cô ấy mà thôi, em. . . . Có phải hay không quá mức một chút?"
"Lễ phép cái quỷ! Anh rõ ràng đối với cô ấy tình cũ khó quên! Nếu không, anh tại sao phải đơn độc hẹn cô ấy ăn cơm?" (chị ý đang ghen đấy, anh coi như là bị chó nhỏ cắn, đừng chấp nhất làm gì ^^)
Thật là đủ rồi!
"Anh không có hẹn cô ấy ăn cơm, là cô ấy nói có chuyện muốn cùng anh thảo luận, cho nên chúng ta mới hẹn ở chỗ này." Được rồi, hắn thừa nhận hắn là cố ý hẹn ở nhà hàng này, bởi vì cô nói rõ muốn đến cuộc hẹn với Phỉ Siết, vừa lúc Uông Hiểu Nhu tìm đến hắn, hắn liền thuận tiện hẹn ở cùng nhà hàng. Đúng vậy a, hắn là đang ghen, cho nên cố ý dẫn người đến trước mặt cô, xem cô đến tột cùng có ở đó hay không ư, bất kể như thế nào, gặp quỷ những thứ này cùng tình cũ gặp mặt đều một chút quan hệ cũng không có!
Tần Hạo Đông đem mặt ép hướng cô, từng chữ từng câu từ từ nói: "Nếu như anh đối với cô ấy