Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/795 lượt.

ội vàng trút giận vì quá khứ của mình, nhưng không có suy nghĩ vì con trai, đáy lòng lạnh lùng.
“Nghe qua, em biết rất rõ về cậu ấy.” Giọng điệu anh bình tĩnh, nhưng cằm dưới co rút.
“Thật ra cũng không coi là nhiều, nhưng cũng đủ để tôi thấy cậu ấy hơn anh.” Cô khiêu khích cãi lại.
Anh không có ý định nói nhưng lại không chịu nổi muốn nói, những lời này ra khỏi miệng, không kịp ngăn cản nữa.
Mắt đẹp của cô đột nhiên bắn ra lửa giận. “Anh nói cái gì?”
“Anh nói em nên có chừng mực, đừng quên nhân vật bây giờ của em!” Trong lòng anh bây giờ ảo não, nhưng không nói được lời xin lỗi.
“Tôi rất rõ ràng, không cần anh nhắc nhở! A,có lẽ tôi sẽ nhanh chóng ra tay với cậu ấy, tôi luôn khiến cho anh thất vọng, thỉnh thoảng cũng nên để anh hài lòng một lần, ý anh là vậy sao?”
Giọng nói của cô bén nhọn lại mang theo tức giận, cô siết chặt quả đấm, như muốn nhào lên đánh anh, nhưng nước mắt trong suốt run rấy ở hốc mắt cô, anh không thể cử động, giống như bị ánh mắt đau đớn lạnh lẽo của cô đâm thủng.
“Tôi thực sự hối hận vì yêu anh.” Trong mắt cô tràn đầy căm hận, giọng nói lại hoàn toàn tuyệt vọng.
Trong chớp măt, Lê Thượng Thần hối hận vô cùng vì những lới nói khốn khiếp của mình, anh muốn nói xin lỗi, lại thấy em trai đi ra từ nhà gỗ.
Mặt Âu Quan Lữ lo lắng, hình như cậu thấy bọn họ cãi nhau ầm ĩ, ra ngoài quan tâm.
Từ Lỵ Hoan cũng nhìn thấy cậu, cô không muốn ầm ĩ trước mặt người khác, lạnh lùng nói: “Tôi muốn vào, không muốn nói với anh.” Cô xoay người đi về phía nhà gỗ.
Cô chỉ muốn gật đầu nhẹ với Âu Quan Lữ một cái rồi nhanh chóng vào nhà, nhưng không ngờ chỉ cách anh mấy bước thì cô bị trượt chân ngã về phía trước, cứ như vậy ngã lên người cậu.
Ý niệm đầu tiên của cô là lui ra, nhưng cảnh tượng Tịch Na lao vào lồng ngực Lê Thượng Thần vào tối hôm qua chợt nhảy vào đầu cô. A, anh cho rằng “dối với thái độ của cô với đàn ông”, sớm nên ra tay với em trai anh, thật sao? Sao cô không ‘thỏa mãn’ mong đợi của anh?
Cô quá bực tức, cứ như vậy ôm Âu Quan Lữ.
Âu Quan Lữ đột nhiên bi ôm lấy thì giật mình, không biết làm sao sứng sờ tại chỗ.
Cho đền khi Lê Thượng Thần lạnh giọng mở miệng từ sau lưng: “Bạn gái người ta đang ở sau lưng, khắc chế một chút.”
Từ Ly Hoan ngẩng đầu, nhìn thấy cách đó không xa Trình Dư Nhạc uđang đứng sau lưng Âu Quan Lữ, cô ấy khiếp sợ nhìn cô và bạn trai, nụ cười không còn chút máu.
Hỏng rồi, cô không chú ý còn người khác! Từ Lỵ Hoan nhanh chóng buông Âu Quan Lữ ra, giải thích với Trình Dư Nhạc: “Thật xin lỗi, tôi bị trượt chân, tôi không phải cố ý đối với Quan Lữ…” Cô chỉ muốn làm Lê Thượng Thần bực tức, trong lòng rất đau. “Hai người đừng hiểu lầm, thật xin lỗi.”
Âu Quan Lữ rốt cuộc đã lấy lại tinh thần, giận tái mặt, nhìn cô chằm chằm, Trình Dư Nhạc sững sờ, hai người cùng nhau nhìn cô chăm chú, càng khiến cho cô vừa cảm thấy mình vừa hoang đường vừa buồn bã.
Cô nhìn không được nhỏ giộng nói: “Tôi rất hâm mộ hai người.”
Nói xong, đầu cô cũng không quay lại chạy vào trong nhà.
Từ Lỵ Hoan chạy như điên lên lầu.
Cô vọt vào phòng ngủ chính, nhào tới bên cửa sổ. Gió Nam rất ấm, thổi vào gương mặt nóng như thiêu đốt của cô, ánh mặt trời rất sáng, để cho tròng mắt cô đau nhói hơn, nước mắt của cô đã tràn ngập hốc mắt, lại không khóc nổi, cảm giác mình giống như một nồi lẩu sôi trào, rất nhanh sẽ nổ tung… cô chợt bật cười, gióng như người thần kinh run giọng cười, không thể ngừng lại.
Cô vốn muốn nói chuyện con trai, sao mọi chuyện lại bị kéo xa đến như vậy? Sao lại cãi nhau với anh đến dữ dội như vậy? Anh đúng là cho rằng cô có ý với em trai anh sao?
Anh như cũ nhìn cô như vậy, anh không có cảm giác an toàn, cho rằng cô hoat bát hướng ngoại sẽ không chịu ở yên trong nhà, lo lắng coi chừng một người đàn ông… Không phải anh đã điều tra cô, đối với cuộc sống sau khi cô li hôn nắm rõ trong lòng bàn tay sao? Thế nào anh lại không điều tra ra người đàn ông nào đã trôm tâm cô, không chịu trả lại, tàn nhẫn giẫm đạp nó?
Chẳng lẽ anh không điều tra được tên khốn khiếp đó là ai sao?
Cô nghẹn ngào, nước mắt chảy xuống hai má. Cô tức giận anh, thật sự rất tức, nhưng tại sao lại không ngừng nhớ tới khi anh nhắc đến mẹ mình trong mắt ngập tràn nỗi đau đớn?
Đólà mặt khác của anh mà cô chưa từng nhìn thấy, là anh bị vứt bỏ khi còn nhỏ, nội tâm còn chưa khỏi hẳn, cô cảm thấy mình thật sự rất quá đáng rồi. Trăm phương ngàn kế muốn chọc giận anh, khiến cho anh khó khăn, cô lại hối tiếc tự trách.
Vừa mới ôm em trai của anh, cũng đã quên cảm giác đó, mơ hồ nhớ cậu ấy cường tráng, cao lớn, cô căn bản không kịp nghĩ tới có cảm giác an toàn hay không, lúc đấy trong đầu cô hoàn toàn là giống như muốn anh tức giận,… ôm một người đàn ông khác mà cô chỉ nghĩ đến anh.
Cô bi ai mỉm cười. Bởi vì anh vui vẻ, muốn cho anh khổ sở mỗi nhịp tim đều bị anh lôi kéo, yêu anh giống như lâm vào mê cung, không ra ngoài được.
Tại sao, anh không yêu cô, lại vẫn như cũ có thể làm cho cô tan nát cõi lòng?
Cô tựa vào cửa sổ, để gió thổi hồi lâu, để cho l