Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thu Mua Vợ Trước

Thu Mua Vợ Trước

Tác giả: Đông Mật

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/793 lượt.

em theo anh ấy tới quán rượu, anh ấy uống say, rồi hỏi em, có phải anh ấy rất xấu, cho nên cả nhà không ai muốn chúc phúc anh? Em cố gắng an ủi anh ấy, anh ấy liền không nói, nhìn chằm chằm vào chai rượu cả một đêm, em cảm thấy anh ấy giống như bình rượu đó, trang bị đầy đủ, nước mắt chảy không ra.”
Mà nước mắt cô đã ngập tràn. Những chuyện này, sao anh không nói với cô? Vì sao phải chịu đựng một mình?
Cô chợt nhớ tới, anh muốn trở thành một con vịt, rời nhà trốn đi, cô cho là mỗi người lúc tuổi còn nhỏ đều có suy nghĩ trẻ con, thật ra thì, anh muốn rời khỏi cái nhà đó, anh muốn chạy trốn khỏi nơi không có ai thương anh...
“Sau đó, hai người kết hôn, một năm đó em thấy đó là lúc anh ấy sung sướng nhất, em cảm thấy từ nhỏ anh ấy đã không được tiếp nhận, tạo thành anh ấy không tin chính mình. Tất cả mọi người trách móc anh ấy phá hủy hạnh phúc của mẹ mình, anh ấy không tin mình có thể đem lại hạnh phúc cho người khác, anh ấy không phải không muốn chị và con trai, mà là không dám muốn...” Tiểu Tưởng thở dài.
“Cho nên, chị có thể đi tìm anh ấy không? Chị sợ sẽ chọc anh ấy mất hứng?” Cô muốn lập tức nhìn thấy anh, rồi lại sợ hãi.
“Tuyệt đối không, mặc dù anh ấy sẽ làm bộ cự tuyệt chị, nhưng em dám cam đoan, chị là người duy nhất trên thế giới này, người mà anh ấy muốn thấy nhất, dù là lúc nào...”
Cúp điện thoại, Từ Lỵ Hoan ngồi ở mép giường, ngây người hồi lâu.
Ngoài cửa sổ, thành phố về đêm đèn sáng trưng, anh đang ở trong một ô cửa sổ được thắp sáng. Cô thật sự muốn thấy anh.
Anh yêu cô trong tâm tình thế nào? Nồng nhiệt lại tuyệt vọng, là nguyện ý trong lúc chia tay sao? Có cô, rồi lại tùy thời chuẩn bị mất đi? ANh dâng hiến tất cả, cũng không cần sự báo đáp, anh yêu rất hèn mọn, bởi vì anh cảm thấy mình không có tư cách được yêu...
Đồ ngốc! Sao lại ngốc như vậy? Ngốc đến khiến cô đau lòng, cũng ngốc làm cô yêu anh hơn.
Cô không cần tiếp nhận thư anh tự cho là ý tốt, anh muốn yêu anh, cũng muốn cho anh một ngôi nhà tràn ngập tình yêu. Mặc dù anh đẩy cô ra, cũng không nói chính xác cô không thể đến gần anh, coi như anh không cho phép, cô sao phải ngoan ngoãn nghe lời?
Nhưng, ngộ nhỡ anh chết tâm, không chịu tiếp nhận cô thì phải làm sao?
Cô mỉm cười, trong lòng thông suốt. Nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, cô có một kế hoạch...






Từ nhỏ, khát vọng được yêu, được tiếp nhận, Lê Thượng Thần không ngờ gặp được tình yêu thì anh lại xoay người chạy trốn.
Nhưng anh nói chuyện phải tuyệt tình, đem giới hạn của hai người kéo dài ra. Cô phải bảo vệ con trai, ước gì anh đừng tới quấy nhiễu, quyết không chủ động đi tìm anh, cho nên lần này phải hoàn toàn kết thúc.
Nọi tâm anh như có một phần theo đó mà chết đi.
Xuống núi trước, anh tới nhà gỗ của Tịch Na, mới biết đêm hôm qua cô đã trả phòng, em họ nhờ quản lí sơn trang nói lại, cậu muốn mang Tịch Na thất tình đi chơi một hai ngày.
Vì vậy anh xuống núi một mình, không phải ần đầu tiên lái xe một mình, nhưng là lần đầu tiên anh cảm thấy cô đơn như vậy.
“Em... tìm anh có việc?”
“A, bởi vì em phải cùng Phương Phương đi Đạm Thủy, tạm thời không tìm được người chăm sóc con trai, có thể giao Tiểu Mị cho anh không?”
Anh vẫn chưa hoàn toàn tình táo, vừa nghe liền sửng sốt. “Bảo mẫu đâu?”
“Bảo mẫu ngã bệnh, lại bị cảm, không thể chăm sóc con trai.”
“Em không tìm người khác chăm sóc nó được sao?”
“Không tìm đượ. Không phải anh nói sẽ nguyện ý làm tròn trách nhiệm của một người ba sao? Ba đươc nhiên có trách nhiệm chăm sóc con mình chứ?”
Anh á khẩu không trả lời được. “Nhưng anh có việc...”
“Vậy thì mang Tiểu Mị theo, anh không cần kết quả quay phim, chỉ đứng ở bên sân làm giám đốc, không phải sao?’
“Nhưng anh chưa bao giờ chăm sóc trẻ con, anh không thể chăm sóc được nó!” Đây là mơ, nhất định là một giấc mơ, cô không thể nào dẫn con tới cho anh chăm sóc, cô sợ anh cướp con trai, không phải sao?
“Chăm sóc trẻ con không khó, Tiểu Mị rất ngoan. Đồ của nó đều để trong hành lí, nhớ đó, một ngày chỉ được uống một cốc milo, có vấn đề gọi điện hỏi em là được. Được rồi, em đi đây! Lúc về mua cá nước ngọt cho anh!”
Cô để lại túi hành lí nhỏ, đóng cửa, mang giày cao gót tự nhiên rời đi.
Trong nhà chỉ còn Lê Thượng Thần đang mặc áo ngủ và một bé trai với vẻ mặt mong đợi.
Anh cúi đầu nhìn con trai, khuôn mặt nhỏ nhắn cười, đi tới cầm tay anh. Tay con trai vừa nhỏ vừa mềm... đây không phải là mơ!
Anh vuốt mặt, phát ra một tiếng thở dài.
Còn có biện pháp gì? Lê Thượng Thần không còn cách nào khác là mang con trai tới phòng chụp ảnh, dĩ nhiên tạo nên náo động lớn.
Bé trai cực kì dễ thương người gặp người thích, mỗi người đều muốn chơi cùng với nó, nhân viên nữ làm việc cũng muốn ôm nó, cha anh tuân phi phàm, con trai thì tuần tú lanh lợi, hai cha con như một bứa họa, khiến mọi người ghen chết!
Từ Tử Kình rất xấu hổ, dính chặt cha nó, muốn cha ôm. Quá nhiều người đến nhìn nó, nó sợ, cố gắng đem mặt giấu vào bả vai của cha mình, tránh không