Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/780 lượt.
nhìn người khác, chọc cho mọi người một trận cười lớn.
Con trai được chào đón như vậy, dĩ nhiên Lê Thượng Thần rất sung sướng. Sau khi anh tỉnh táo, vẫn không hiểu hành vi kín đáo của Từ Lỵ Hoan khi đưa con trai cho anh, nhưng vẫn rất vui vì được gần gũi với con. Ngoài ra, anh không dám nghĩ quá nhiều, thà tin tưởng cô thật sự không tìm được người chăm sóc, mới đem con cho anh.
Sau đó tổ kịch bản bắt đầu vào công việc, Lê Thượng Thần đưa con trai đến một góc. Khắp nơi trong phòng chụp ảnh đều là dây điện và đạo cụ, không thể chơi bóng, thật may Từ Lỵ Hoan đã chuẩn bị vài món đồ chơi và một số thứ nhiều màu sắc, anh chơi cờ nhảy với con trai, sau đó thảo luận nên tô màu gì cho con voi, hoặc đưa con trai đến xem diễn viên đóng phim, trừ lúc con trai mỗi hai mươi phút là nhớ đến milo, anh không ngừng nghĩ cách dời đi sự chú ý của nó, con trai thật sự không khó chăm sóc.
Bữa trưa lúc tổ kịch bản cùng nhau đặt cơm, anh đưa thức ăn trong hộp vào trong bát nhỏ, hai cha con cùng nhau ngồi ăn cơm, anh bất ngờ phát hiện con trai cũng thích ăn đậu phụ như anh, vì vậy liền dặm đậu phụ nhường cho con trai, nhìn nó ăn say sưa, anh có một loại cảm nhận hạnh phúc.
Bữa trưa ăn được một nửa, Từ Lỵ Hoan gọi điện cho anh.
“Hai người đang làm gì vậy?”
“Ăn cơm trưa, em thì sao?”
“Em cũng vậy, bạn bè của Phương Phương có mở một ngôi nhà dân gian ở Đạm Thủy, cô ấy mời bọn tới.”
“Ở đó chơi vui không?”
“Không tệ! Thật ra em muốn đưa Tiểu Mị tới chơi, sau lại cảm thấy không muốn chăm sóc đứa nhỏ, một mình thoải mái một chút, Tiểu Mị không làm phiền anh chứ?”
“Không, nó rất dễ chăm sóc!”
“Xem đi? Em đã nói rồi! Anh lo lắng quá nhiều, chăm sóc trẻ con cũng không khó.” Giọng nói của cô vui vẻ, giống như không lo lắng anh có thể không trả con trai lại cho cô.
“A Lỵ...”
“Hả?”
“”Tại sao em lại mang Tiểu Mị đến cho anh?”
“Không phải anh muốn ở cùng nó sao?”
“Dĩ nhiên muốn, anh rất thích nó.” Chính là bởi vì quá yêu thích, anh sợ mình không thể buông tay, sợ sau một ngày vui vẻ, là cuộc sống càng thêm cô đơn.
“Nếu thích, tại sao không nắm lấy?”
Hình như lời cô nói chứa đầy hàm ý, nhưng anh không có lời đáp trả.
“Được rồi, em muốn đi ăn cơn, em sẽ về sớm một chút, sáu giờ tới phòng chụp ảnh có thể đón Tiểu Mị không?”
“Hôm nay anh không muốn ở lại phòng chụp ảnh quá muộn, anh ở nhà chờ em.”
Hơn bốn giờ chiều, anh mang con trai về nhà, anh pha milo cho con trai, cậu nhóc vui vẻ xem ti vi, nhưng theo thời gian từng chút trôi qua, càng gần đến sáu giờ, tâm tình anh càng tệ.
Không ngờ anh đợi đến sáu giờ rưỡi, Từ Lỵ Hoan mới xuất hiện với một túi rau.
“Mới lượn quanh chợ mua thức ăn với Phương Phương, nhiều người quá, thiếu chút nữa không qua nổi.” Cô khom lưng, tiếp được con trai chạy đến, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai. “Từ Tiểu Mị, hôm nay đi quay phim cùng ba, chơi có vui không?”
“Chơi rất vui!” Con trai cười sáng lạn.
“Sau này có muốn đến phòng chụp ảnh với ba không?”
“Muốn!”
Tại sao lời nói hôm nay của cô, tất cả đều khiến cho anh có một cảm giác bị tính kế?
Cô lại hỏi anh: “Buổi tối anh có việc gì không?”
“Ăn tối, xem kịch bản, tiếp theo muốn xem tác phẩm mới, rồi nghiên cứu danh sách diễn viên thích hợp.” Đã sớm có thói quen ở một mình vào ban đêm, nhưng lúc này người phụ nữ khiến anh hạnh phúc nhất đang ở đây với con trai, thói quen cuộc sống của anh đột nhiên trống rỗng một cách đáng sợ.
“Buổi tối còn có việc sao? Thật đáng thương.” Cô lục lọi ví da. “...A? Em không tìm thấy chìa khóa...” Cô dốc ngược ví da, khoa trương kêu lên: “Hỏng rồi, em không thấy chìa khóa đâu! Em không thể vào nhà rồi!”
“Không có chìa dự phòng sao?”
“Không có!”
“Vậy thì kêu thợ khóa thôi.”
Nụ cười của cô cứng đờ. “Không cần, em không thích gọi thợ khóa, có người ngoài vào nhà, em sẽ sợ.” Cô chớp chớp đôi mắt đẹp đáng yêu, giả bộ yếu ớt.
“Anh có thể chờ thợ khóa với em.”
A, mở miệng ngậm miệng đều là thợ khóa, sao đột nhiên anh lại yêu thợ khóa như vậy? Làm cầu cho anh mà con không nhận!
“Nơi này của anh có nhiều phòng không? Để cho em ở một đêm là tốt rồi!” Co trăm phương ngàn kế chính là vì câu nói này.
Anh khẽ nhíu mày, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Từ Lỵ Hoan tràn ngập tin tưởng, hôm nay cô cố ý ăn mặc xinh đẹp bắn ra bốn phía, anh luôn ở phái hành động, sống chung ở trên núi ba ngày, anh không phải ngồi hoài không loạn, hiện tại cô chủ động đưa tới cửa, cúng không tin anh cự tuyệt được.
Cô nghe anh thong thả nói: “Da mặt của em thật dày.”
Cô trố mắt, rồi anh nói tiếp: “Anh chưa có gặp qua người nào vừa đánh mất chìa khóa liền trực tiếp muốn ở nhà của người ta.”
Mắt của cô đỏ gay, lẽ nào lại thế, sao lại không dụ dỗ được anh? Chẳng lẽ cô già, nhan sắc tụt giảm rồi?
Mặc kệ! Cô kín đáo đưa con trai cho anh, tuyên bố: “Cứ như vậy, tối nay em và Tiểu Mị sẽ ở đây.”
“Ách, A Lỵ...”
Cô không để ý đến anh, đi thẳng vào nhà anh, cởi giày xăng-đan, tự mình tìm phòng bếp, nói rõ tối nay không đi.
Anh cau mày, bất đắc dĩ đóng c