Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Đông Mật
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/767 lượt.
nắm cánh tay anh, gương mặt áp vào một bên vai, chợt nói nhỏ: “Em yêu anh.”
Anh chấn động, nội tâm bị ba chữ này của cô kích thích tạo nên sóng gió lớn. Đã trải qua rất nhiều việc, lại có thể nghe được ba chữ này từ trong miệng cô, là điều trân quý, khó đạt được cỡ nào. Cảm xúc anh rất nhiều, không khỏi ôm chặt lấy cô, yên lặng quý trọng thời khắc này, lại không nói được cái gì trả lời cô.
Mà cô lẳng lặng mỉm cười. Anh không đáp lại, không cần gấp, cô biết, anh yêu cô, bởi anh ôm chặt cô không chịu buông tay, thật sâu trong ánh mắt anh là sự quyến luyến không muốn xa rời, từ việc anh kiên trì đối mặt với cha Tịch Na, cô được anh yêu, cô có trái tim của anh, cũng nguyện tặng anh trái tim mình.
“A, xe buýt đến rồi!” Cô chỉ chiếc xe buýt từ đằng xa đi tới.
“Nhanh lên một chút!” Anh kéo tay cô, cùng nhau chạy về phía xe buýt, đi về nhà.
Mùa hè qua đi, mùa thu tới, cấy cối mấy đi màu xanh, lá cây rơi xuống, từng đợt lá vàng xào xạc, tình cảm của hai người vẫn nóng bỏng như cũ.
Thời kì chăm con kết thúc, con đã có người khác chăm sóc, Từ Lỵ Hoan nhớ nhung cuộc sống của một tiếp viên hàng không, sau khi thương lượng với Lê Thượng Thần, rốt cuộc có thể như nguyện quay lại vị trí cũ của mình. Mỗi lần cô bayẩ ngoài sẽ phải mất mấy ngày, máy bay vừa đáp xuống đất, cô lập tức gọi điện thoại cho cha của con trai, báo cáo cô đang ở đâu, khi nào có thể về nhà, làm thế nào có thể tìm được cô trong nhưng ngày này.
Hai người vẫn chưa tái hôn, cô vẫn mang nhẫn cưới cũ của bọn họ, dùng để ứng phó với những khách nam đến gần, cũng giữ khoảng cách với đồng nghiệp nam.
Mà Lê Thượng Thần sau khi lấy được tiền của cha, lấy thừa bù thiếu trong việc quay phim, công việc tiến hành thuận lợi. Bộ phim vừa lên màn ảnh, thu được coi như mở đầu thuận lợi, anh tuyên bố tăng giá, kế tiếp lại muốn chuẩn bị cho tác phẩm mới, ngày ngày anh đi xã giao, bận rộn kinh khủng.
Anh tự lập cho mình hai quy tắc lớn: Không qua lại với nhưng người khác giới còn độc thân, đi nơi nào cũng mang theo trợ lí, ngăn cản tin đồn. Nếu như nhìn thấy một vài bứa ảnh không căn cứ trên báo, trước tiên anh giải thích với cô, nghe được lời giải thích từ anh, so với việc thấy tin tức trên báo, cô cảm thấy mình được tôn trọng, cũng tương đối an tâm.
Bọn họ đều đang học tập tin tưởng, bởi vì bọn họ đã được dạy dỗ, tình yêu không phải là vô địch, nó là tình cảm của con người, giống như nhừng người bằng xương bằng thịt, cũng sẽ bị thương, cho nên ‘Yêu ai nên học cách tin tưởng người đó’, không nên để tình yêu tự sinh tự diệt, nó cần được nâng niu, cần dùng tâm đối đãi.
Thỉnh thoảng hai người cũng đối chiếu lịch trình lẫn nhau, cố gắng ở cùng nhau trong thời gian rảnh rỗi, cô thường bay đi, anh mỗi đêm nhất định đến nhà chăm sóc con trai. Bọn họ thường bị phân chia hai nơi, nhưng lòng của nhau, vẫn quấn quýt không rời.
Về phần kết hôn, không cần phải lựa chọn nhiều, bọn họ cùng chung ý kiến, vấn đề chỉ là khi nào cử hành, bọn họ chỉ nghĩ mở một tiệc cưới đơn giản mời bạn bè thân quen. Cô không có mấy người thân, anh cũng không mong đợi sự xuất hiện của người nhà ông ngoại, làm anh ngoài ý muốn là, cô muốn đi gặp mặt bọn họ.
“Lúc chúng ta kết hôn, em đã gặp mợ anh, nhưng em không biết bà ấy quan trọng đối với anh như vậy, em muốn chào hỏi bà một tiếng.” Anh coi bà ấy như mẹ mình, cô muốn cẩn thận chào hỏi. “Hơn nữa, em cũng nghĩ mình nên đi gặp người nhà anh.”
“Anh không cố ý dội cho em một chậu nước lạnh, nhưng họ không mong nhìn thấy em.”
“Em cũng không mong họ hoan nghênh em nhiệt liệt, nhưng đây là lễ nghi cơ bản, em cũng nên đi.”
“Vậy tuyệt đối không phải cuộc gặp mặt vui vẻ, có thể sẽ rất lạnh lùng nhàm chán, em sẽ cảm thấy họ còn đáng ghét những ‘hành khách khó tính’ trên máy bay.” Anh cảnh cáo cô.
“Vậy là được ròi, cũng may chúng ta không cần phải ở cùng bọn họ.” Cô làm mặt quỷ. “Hơn nữa, cứ như vậy, chúng ta cũng không cần ở đó quá lâu, lễ phép kết thúc là có thể nhanh chóng rời đi, về sau không cần giả bộ thân thiện, rất khỏe, ứng phó với phiền toái của người thân là khó khăn nhất.”
Anh không có cách nào khuyên cô từ bỏ ý định, không thể làm gì khác hơn là đồng ý. Anh không sợ trường hợp lạnh lẽo, anh không sợ người nhà đối xử lạnh lùng với mình, nhưng không cách nào nhìn được khi cô bị đối xử như vậy. Cô làm gì sai? Chỉ vì gả cho anh?
Nhà anh ở nơi này được gọi là Thư Hương thế gia, cô mặc lên bộ quần áo đoan trang nhất, mua cho hai cha con hai bộ tây phục, vào một buổi chiểu mùa thu tươi sáng, Lê Thượng Thần mang thao Từ Lỵ Hoan và con trai chính thức đến chào hỏi người nhà họ Lê.
Ở trước cửa nhà thì điện thoại di động của Lê thượng Thần vang lên, anh nghe, sắc mặt dần tái nhợt.
Sau khi tắt điện thoại, anh nói: “Mợ anh nói, mẹ anh cùng chồng bà về đây, đang ở trong nhà nói chuyện với mọi người.”
“Nếu anh không muốn vào, lần sau chúng ta sẽ trở lại.” Nhìn anh khó xử, cô cũng không gượng ép anh.
Anh cầm tay lái, nhìn cửa chính căn nhà đã lâu không thấy, muốn quay đầu rời đi rất dễ dàng, nhưng tại sa