XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2960 lượt.

ão đại, lúc nãy sao người lại muốn chúng ta đóng cửa? Đóng cửa lại càng làm người ta hiểu lầm…”
Đối với y thuật của Lão đại, hôm đó thấy nàng ta thi châm cho Điểm Điểm thì đã biết được năng lực của nàng ta rồi, bây giờ nhìn nàng ta giúp Hỷ công công thi châm , vừa nhanh vừa chuẩn, Hoa Nguyên càng biết sự lợi hại của nàng ta. Nhưng điều nàng không hiểu là lúc đó sao Lão đại lại bảo mình đóng cửa.
“Hoa Nguyên, ta phát hiện ngươi thật ngốc. Thời gian ngươi ở trong cung không ngắn, ngươi không biết cung nhân bị bệnh thì không được tìm người khác chữa trị hả? Ta sợ bị người khác nhìn thấy thì không hay nên mới bảo ngươi đóng cửa…”
Bịch một tiếng, Hoa Nguyên té ngửa: Đi theo Lão đại, trái tim phải thật mạnh mẽ, bằng không, sớm muộn cũng bị dọa chết!
Rõ ràng chỉ là một câu thiện ý, nàng ta lại có bản lãnh khiến người khác nghĩ vớ va vớ vẩn, điều này cũng nói lên rằng Lão đại là một nhân tài, một nhân tài khó gặp.
Hỷ công công ngất xỉu, có thể lý giải là do quá đau, nhưng Hoa Nguyên ngất xỉu là vì sao nhỉ? Ta lại chẳng thi châm cho nàng ta? Chẳng lẽ thân thể nàng ta cũng mắc bệnh à? Bỏ đi, chắc không có gì đâu, lúc nãy tiếng nói lớn như vậy…
Trước tiên giúp ông ta cái đã! Không đúng, đâu có châm vào huyệt ngủ, sao ông ta lại ngất rồi…
Lấy cây châm cuối cùng ra, Tiểu Tiểu cầm cái châm đó lên nhìn, cái châm cuối cùng này châm xuống, cười nói:
“Chẳng lẽ ta nhớ sai à? Đây mới là huyệt đau à…”
“Á…” Một tiếng thét đau đớn như mổ lợn, Hỷ công công mở mắt, vô tội hỏi:
“Nương nương, chúng ta có thù à?”
“Không có!”
Tiểu Tiểu lắc đầu, Hỷ công công than: “Thế cái châm kia châm xuống sao lại đau vậy? Nương nương không phải hạ lộn châm rồi đấy chứ?”
“Không phải, Hỷ công công, sao lúc nãy ngươi ngất đi vậy? Ta tưởng ta châm sai huyệt vị, cho nên thử huyệt đau của ngươi xem có chuẩn hay không. Thực tế chứng minh, trí nhớ của ta không tệ, huyệt vị khá chuẩn…”
“Huyệt đau…”
Bịch một tiếng, Hỷ công công lại ngất nữa…
“Thật không biết Hỷ công công có còn là nam nhân không nữa, không phải chỉ châm một cái thôi sao? Còn đau tới nỗi ngất những hai lần. Mặc xác ông ta, đi đánh thức Hoa Nguyên nhà ta thì hơn…”
Đứng dậy, Tiểu Tiểu đi về phía Hoa Nguyên, Hoa Nguyên vội mở mắt, khẩn trương nói:
“Nương nương, nô tỳ không sao, không cần nương nương giúp nô tỳ chẩn doán, thân thể nô tỳ trước giờ vẫn rất tốt…”
Lúc nói, Hoa Nguyên vội vã bò dậy, cách xa phạm vi ma trảo của Tiểu Tiểu.
“Thế thì chưa chắc, Hoa Nguyên. Lần ngất xỉu này không phải chuyện nhỏ, có khả năng sẽ mất mạng như chơi, hay là để ta xem thử, châm vài ba múi…”
Tiểu Tiểu cầm châm lên, đi về phía Hoa Nguyên, Hoa Nguyên lắc lắc đầu.
“Nương nương, Hoa Nguyên thật sự không sao, thân thể Hoa Nguyên rất khỏe, không sao hết…hay là xem Hỷ công công trước đã đi…”
“Ồ, thế thì chúng ta vẫn nên gọi Hỷ công công dậy đã. Người này tuổi tác cao thì thật chẳng được tích sự, ngươi xem Hỷ công công hở một tí liền ngất xỉu, quá vô dụng. Ta thấy ta vẫn nên tranh thủ giúp ông ta chữa bệnh, nói không chừng tố chất thân thể của ông ta sẽ tốt lên…”
Tiểu Tiểu cảm khái nói, Hỷ công công đang hôn mê dưới đất vội mở mắt ra, lớn tiếng nói:
“Nương nương, tố chất thân thể của lão nô rất tốt, nương nương chỉ cần giúp lão nô chữa chút bệnh kia là được rồi, không cần chữa cái khác đâu, cái khác không có bệnh…”
Lồm cồm bò dậy, mặt Hỷ công công đen đi không ít.
***
“Hoàng thượng, tiểu vũ cơ kia ở đây, chúng ta cần đẩy cửa đi vào không?”
Một hàng người đến phòng khách mà hôm nay tổ chức tiệc mừng đón Lân vương, Lân vương đi đến một bên cửa, săn sóc hỏi.
“Lân vương, chỉ cần ngươi biết là được rồi, hay là thôi đi?”
Đã ban Nhiên Nhi cho Lân vương rồi, hắn không gọi nàng ta là công chúa, mà xưng hô nàng ta là tiểu vũ cơ, Hoàng thượng cảm thấy rất kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ, theo lý mà nói Nhiên Nhi đã là người của hắn rồi, gọi như vậy là không tôn trọng mới phải.
“Thế thì không hay? Chúng ta đã đến tận đây rồi, bổn vương cảm thấy nên đi vào gọi nàng ta ra thì hay hơn. Hay là tìm người đi vào gọi nàng ta ra đi, Hoàng thượng, chúng ta đợi ở đây, được không?”
Lân vương khách khí kiên trì, ý hắn nói là, vốn là ý ban đầu của Hoàng thượng, nhưng chuyện tới trước mắt, sao Hoàng thượng cứ cảm thấy sợ sệt vậy hả?
Bên trong có cái gì, nhiều nhất thì cũng chẳng phải chỉ có một mình công chúa ở trong đó ngủ thôi sao? Chẳng lẽ Lân vương dùng kế kích tướng? Hắn cho rằng nói như vậy, thì trẫm không dám đi vào hay sao? Trong lòng Hoàng thượng đánh thịch một cái, nói không chừng Lân vương chính là có ý này. Y hơi cười cười nói:
“Nếu Lân vương đã kiên trì như vậy, vậy hai chúng ta vào đó xem thử đi!”
Quay đầu nhìn cung nhân phía sau một cái, bọn họ biết điều lui sau vài bước, Hoàng thượng nắm cửa, lúc muốn đẩy cửa thì tay hơi do dự một chút, ý cười trên mặt Lân vương, sao cứ cảm thấy trong đó có gì đó không đúng.
“Sao thế, Hoàng thượng? Mở cửa đi chứ, chẳng lẽ Hoàng thượng không dám mở sao? Bên trong có thể có cái gì, không phải chỉ