Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2962 lượt.

có tiểu vũ cơ người cho ta thôi sao…”
Lân vương cười phóng khoáng, chỉ là ý cười trên mặt hắn, căn bản chưa từng tới đáy mắt, Hoàng thượng tiến thoái lưỡng nan, đứng trước cửa mà cứ cảm thấy cánh cửa kia sao lại trầm như vậy, nặng đến thế.
“Hay là để bổn vương mở cho!”
Lân vương hơi dùng sức một cái, tay còn chưa đụng đến cửa, thì cửa mở ra rồi, cảnh tượng bên trong nhìn không sót tí gì, Hoàng thượng chấn kinh đứng ngây tại chỗ, một câu cũng không thốt ra được.
“A…”
Lân vương cũng chấn kinh nhìn bên trong, nhưng trong nháy mắt, hắn liền khôi phục lại, cười lạnh nói:
“Hoàng thượng, bổn vương thật không hiểu, rốt cuộc nàng ta là công chúa, hay là vũ cơ? Nhưng khẩu vị thì thật không nhỏ, năm sáu tên nam nhân này, chắc đủ thỏa mãn nhu cầu của công chúa rồi nhỉ? Nữ nhân thế này, Hoàng thượng lại thưởng cho bổn vương, người nói bổn vương phải an bài cho nàng ta thế nào đây? Hoàng thượng từng nói muốn bổn vương cho nàng ta một danh phận, không biết Hoàng thượng cảm thấy người nào thuận mắt? Người nào thuận mắt thì bảo người đó lấy nàng ta đi nhỉ? Đảm bảo sẽ là chính thất, lấy công chúa thì chính là phò mã rồi, hẳn là một chuyện quang vinh lắm đây? Hơn nữa, là thị vệ mà thôi, chắc bọn họ không có đủ ngân lượng để đi tìm tiểu thiếp đâu ha…”
Nhìn đống quần áo vứt tùm lum kia, Hoàng thượng hối hận nhìn Lân vương, tức giận hỏi:
“Lân vương, cho dù ngươi không thích Nhiên Nhi, ngươi ghét nàng ta, ngươi cũng không cần phải giẫm đạp nàng ta như vậy chứ? Nói thế nào đi nữa thì nàng ta vẫn là một công chúa, ngươi…”
“Hoàng thượng, ta nói rồi, ta ghét nhất người khác lừa gạt. Ban đầu ta vốn tốt bụng đến đây chúc mừng người, nhưng người lại đùa giỡn ta như vậy, bảo công chúa dến dụ dỗ ta, mà người cũng nghĩ ra được? Người thấy đã dễ gạt như vậy, dễ dụ như vậy lắm hay sao? Nói đàng hoàng, thì biết đâu chừng ta sẽ suy nghĩ thử xem, nhưng hiện tại…chuyện kia, người thật sự muốn ta công bố với cả thế giới à?”
Lân vương lạnh lùng nhìn Hoàng thượng, chuyện kia, nếu như nói ra, hắn thật muốn xem thử xem mặt mũi của Vân vương gia sẽ giấu vào đâu, hoàng thất Phong quốc làm sao còn chỗ đứng trên đời này nữa?
Lần nữa cảnh cáo nhìn Hoàng thượng một cái, Lân vương thở dốc trở về biệt quán, rất muốn cứ rời đi như vậy, nhưng…
Lần này đến, đại biểu cho hoàng gia, đại biểu cho cả quốc gia, hắn không thể đi! Cho dù có ghét, có không thích đi chăng nữa, việc cần biểu hiện thì vẫn phải làm. Lần này không những chỉ là chuyện giữa hai quốc gia, còn bao gồm cả quốc gia khác, có quan hệ đến rất nhiều quốc gia khác nữa.
“Vương gia…”
Một thị vệ vội vã chạy vào, đưa lên một phong thư khẩn.
“Đây là…” Lân vương vốn chỉ nhìn thoáng qua, nhưng khi nhìn thấy thủ tích của quản gia thì liền mở ra, bắt đầu xem vội…
“Vương gia, không sao chứ?”
Thị vệ thấy Vương gia đột nhiên đen mặt, y chưa từng thấy Vương gia giận dữ như thế này, Vương gia giận thiệt rồi!
“Lui xuống!”
Hai tay trên bàn, siết chặt lại, gân xanh trên tay hiện rõ, cho thấy sự giận dữ của chủ nhân. Thị vệ sợ hãi lui xuống, càng thấy hiếu kỳ về nội dung của bức thư kia hơn.
Đáng ghét!
Một tay nặng nề vỗ lên bàn, Lân vương mắng.
Nữ nhân kia, lại dám biến mất ở ngày thứ hai sau khi mình rời đi? Mà quản gia đã phái rất nhiều người đi thăm dò đều không có tin tức của nàng? Thật đúng là lợi hại, đã nói phải ngoan ngoãn đợi hắn trở về rồi, nàng lại dám chơi trò mất tích với mình, để xem sau khi trở về tìm được nàng rồi sẽ xử lí nàng ra sao…
Cái đêm hôm sắp đi đó, hai người còn triền miên cả nửa tối, sao nàng có thể cứ vậy mà bỏ đi chứ? Sớm biết vậy, lúc đó nên trói nàng đến đây mới đúng, về phần cái nhiệm vụ mà nàng nói kia, đợi sau khi mình trở về giúp nàng hoàn thành cũng không muộn mà…
Nhưng mà, nàng mất tích rồi, nhiều người như thế mà cũng không tìm được nàng, chẳng lẽ nàng tìm không được người nên trở về rồi sao? Nàng không phải người bản địa, nếu như nàng đi rồi, không có bất kỳ tư liệu gì, phải đến đâu mới tìm được nàng đây?
Chẳng lẽ cứ để nàng biến mất trong đời mình như vậy hay sao? Không được, hắn tuyệt đối không cho phép! Suốt dọc đường, hắn vẫn luôn nhớ đến nàng, thậm chí ngay cả những cô nương khác cũng chẳng hề đụng tới, còn nghĩ sau khi trở về sẽ cưới nàng về nhà, sao nàng có thể cứ như vậy mà bỏ đi chứ?
Nàng là của ta, nhất định phải tìm được nàng, đem nàng cột ở bên người! Ngồi trong chiếc xe ngựa chạy vội vã, Lân vương thầm hạ quyết tâm.
“Vương gia, chúng ta rời đi như vậy thì không hay cho lắm?” Một thị vệ xốc màn xe ra, cầm thức ăn vừa mới mua bên đường, bất an hỏi.
“Không sao, ta để lại thư cho họ rồi! Nếu đã dám tính kế ta như vậy, thì nên biết hậu quả của việc chọc tức ta!”
Đúng lúc có sự kiện này, hắn có thể quang minh chính đại rời đi, dù sao thì Hoàng thượng kia cũng chẳng dám nói gì, là bọn họ tính kế mình trước mà.
Sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của hoàng thất sao? Lân vương cười cười, mặc xác nó, tìm nữ nhân kia về trước đã rồi nói sau!
“Vương gia, thuộc hạ lo rằng lên đường gấp gáp như vậ