Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2975 lượt.

nãy Hoàng thượng nói thần thiếp bò mà đến, chẳng lẽ mỗi ngày Hoàng thượng đều ‘bò’ giống thần thiếp hay sao?”
Tiểu Tiểu vô tội nhìn hắn, nàng thật không muốn phản bác hắn, là hắn tự tìm lấy, là hắn chọc mình trước.
Trong phòng tĩnh lặng, mặt Hoàng thượng bắt đầu đen, nhưng lại chẳng nói lời nào nữa, Hỷ công công bên cạnh Hoàng thượng không ngừng ra hiệu bằng mắt với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đáng thương căn bản là không thèm để ý đến. Nàng tìm một chỗ trống ngồi xuống, cầm điểm tâm trên bàn lên nhìn, cười nói:
“Đúng là có chút đói rồi, cái này không tệ, nhìn có vẻ rất ngon.”
Một miếng ném vào trong miệng, bắt đầu nhấm nháp, một tí cũng không hề để ý đến cặp mắt như muốn giết người đang phóng tới đây.
“Tiên phi muội muội, lúc nãy Hoàng thượng còn chưa bảo muội đứng dậy? Hoàng thượng còn chưa lên tiếng, sao muội lại đứng lên rồi?” Liên phi thấy Hoàng thượng đen mặt, là người lên tiếng đầu tiên giúp Hoàng thượng.
“Ồ, vậy sao? Nhưng lúc nãy muội thấy Hoàng thượng vươn tay ra hiệu bảo đứng dậy. Hoàng thượng, lúc nãy người vươn tay ra, là bảo thiếp đứng dậy phải không?” Cầm một miếng điểm tâm lên, Tiểu Tiểu đứng dậy đi đến bên Hoàng thượng, lỉnh đến trước mặt hắn, nhỏ giọng hỏi:
“Phải không?”
“Mới….” Hương thơm nhàn nhạt đột nhiên mà đến, khiến cho Hoàng thượng cảm thấy hơi hơi bất an, nghe thấy câu hỏi của Tiểu Tiểu, hắn vội vàng phản bác, nhưng mới nói được một chữ, một khối Bách Hợp tô ngòn ngọt đưa thẳng vào miệng, hắn chỉ có thể nuốt xuống.
“Hoàng thượng, sao nào? Ngon lắm đúng không?” Tiểu Tiểu không hỏi vấn đề lúc nãy nữa, rất hiếu kì hỏi. Nàng là nữ nhân, cái vị ngọt ngọt kia rất ngon, không biết một đại nam nhân như Hoàng thượng có thích hay không?
“Ừ….” Có chút mất mặt, hắn trước giờ còn chưa từng để phi tử đút mình ăn ở trước mặt các phi tử qua bao giờ, nhưng mùi vị của Bách Hợp tô này đúng là không tệ, giống với mùi vị trên người nàng, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
“Hờ hờ, lúc nãy Hoàng thượng thừa nhận rồi, đấy là Hoàng thượng bảo thiếp đứng dậy, người không có ý kiến gì chứ?”
Trở về chỗ ngồi, Tiểu Tiểu cười nhạt nhìn Liên phi, nữ nhân này nàng đã gặp qua, chính là khi đang tìm Điểm Điểm, mắng người một chút cũng không hàm hồ.
“Tiên phi muội muội, Vân tỷ tỷ không biết tại sao muội muội lại đến muộn thế chứ? Là có chuyện gì nên chậm trễ à?”
Thấy Liên phi bị hớ, Vân phi không đi làm khó Tiểu Tiểu, ngược lại tựa như quan tâm mà kéo quan hệ với nàng.
“Tỷ là Vân phi à? Thật là ngại quá, lúc muội thăm người nhà trở về, cỗ kiệu bị một tên cuồng bạo lực ngăn lại, đụng trúng đầu một cái, rất nhiều chuyện không nhớ được. Nhưng mà, hôm nay gặp các vị tỷ muội cũng quen biết được mọi người rồi…”
Tiểu Tiểu uống ngụm trà, thành công nhìn thấy mặt mũi người nào đấy đen lại, lạ à nha, nàng lại chẳng chỉ tên gọi họ, sao lại cứ có người thích nhận vậy chỉ?
“Bị tên cuồng bạo lực chặn lại? Muội muội không sao chứ?” Vân phi cả kinh nhìn Tiểu Tiểu, nàng không biết tên cuồng bạo lực vừa nãy Tiểu Tiểu nói là ai, nếu như biết, đánh chết nàng nàng cũng không hỏi câu này.
“Muội đương nhiên là cát nhân tự có thiên tướng, không sao rồi. Nhưng thật tội nghiệp cho một nữ tử nhỏ nhoi yếu đuối như muội, không đem tên cuồng bạo lực kia ra đánh cho một trận, một tí cũng chả bõ tức…í, Hoàng thượng, võ công của người thật cao, thế mà cũng có thể bóp nát cả ly trà.”
Nghe thấy bên cạnh không bình thường, Tiểu Tiểu vội ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy ly trà tội nghiệp kia, sớm đã hóa thành cát bụi, chỉ có nước trà rơi tí tách, tội nghiệp chảy xuống dưới đất….
“Hoàng thượng, người không sao chứ?” Chúng phi tử thấy tay Hoàng thượng đỏ dần lên, đều chay tới, quan tâm hỏi.
Hoàng thượng dùng lực hất tay một cái, mỹ nữ đứng gần nhất bị đẩy ngã, ngã đè xuống người phía sau, người phía sau cứ thế mà đè tiếp…trong nháy mắt, dưới đất toàn là tiếng ‘ui da’, thiệt là hoành tráng!
Tiểu Tiểu nhìn bốn phía một lượt, hình như trừ mình ra, thì chỉ có một mỹ nữ không ngã xuống, nàng khen ngợi cười với nữ nhân đó một cái, nụ cười này cũng rơi vào trong mắt Hoàng thượng, Hoàng thượng tức giận nói:
“ ‘Thụy Tiên’, qua đây băng bó giúp trẫm!”
“Thiếp á?” Chỉ vào mũi mình, Tiểu Tiểu ngây thơ hỏi.
“Đương nhiên là ngươi, ‘Thụy Tiên’!” Hoàng thượng nghiến răng nghiến lợi nhìn nàng, nếu như nàng có thể ăn được, thì Tiểu Tiểu sớm đã bị hắn nuốt tươi vào bụng rồi.
“Hoàng thượng, hình như thần thiếp đã từng nói với người, khuê danh của thần thiếp là ‘Thủy Tiên’, không phải ‘Thụy Tiên’. Thủy là thanh bằng, Thụy là thanh trắc, Hoàng thượng chưa học qua âm luật hay sao? Hay là Hoàng thượng mắc chứng đãng trí rồi?” Vô tội chớp chớp cặp mắt to long lanh, Tiểu Tiểu ngây thơ hỏi.
“ ‘Thụy Tiên’, có tin bây giờ trẫm bổ não ngươi ra hay không?”
Lợi hại hơn sự tức giận là gì? Là càng tức giận. Lợi hại hơn nữa là gì? Là càng càng tức giận, thế lợi hại hơn nữa nữa là gì?
Tiểu Tiểu đảo mắt, trước kia nàng chưa nghiên cứu qua, nhưng hôm nay nàng đã biết rồi, chính là cười, da cười thịt không cười, c