Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2994 lượt.
a rất mệt, rất mệt. Lúc ở ao sen, ta còn có thể cảm giác được khí tức của nàng, có phải, nàng từng trở về đúng không? Đấy không phải ảo giác của ta, ta thật sự ngửi được, ngửi được khí tức của nàng, mùi vị trên người nàng…
Nằm trên giường, Lân vương đau khổ híp mắt lại, Tiểu Tiểu, ta biết nàng chưa rời đi, nàng ở ngay cạnh ta. Tối hôm đó, có phải nàng trở về gặp ta không? Chắc là vậy, bằng không, tại sao nàng lại xuất hiện ở vương phủ? Nếu nàng không yên tâm về ta, tại sao không xuất hiện để ta nhìn nàng một cái, nếu không thì hãy nói với ta, nàng không thích ta, nàng không có tí hứng thú gì với ta cũng được. Ta muốn nhìn thấy nàng lần nữa, ta càng muốn giữ nàng lại bên người…
Trên chiếc giường quen thuộc, hắn còn nhớ một đêm triền miên kia, chỉ là đã hơn một tháng trôi qua, trên giường sớm đã không còn mùi vị của nàng, có chăng thì cũng chỉ là khí tức lạnh băng mà thôi. Lân vương thất vọng nằm trên giường, nếu như nàng có thể nằm bên cạnh hắn thì tốt quá…
……………
Rời khỏi Liên viên, tâm tình của Tiểu Tiểu rất bấn loạn, biết rằng có thể hắn đã nghĩ thông rồi, đã tha thứ cho mình, tại sao trong lòng nàng lại chẳng vui vẻ tí nào vậy? Muốn đến phủ để thăm hắn, nhưng khi đi đến trước cửa, sợ hãi dừng lại, một bước cũng chẳng bước vào được.
Gặp hắn rồi, phải nói cái gì? Phải nói thế nào? Lân vương, kiêu ngạo thế kia, dịu dàng thế kia, nhưng cũng bá đạo thế kia. Nếu như hắn tóm được mình, nếu như hắn khóa mình lại, vậy sau này…
Vẫn là đi gặp Sóc vương trước đã, hoàn thành nhiệm vụ rồi nói sau. Không do dự nữa, Tiểu Tiểu xoay người rời khỏi Lân vương phủ, lướt mình mấy cái, thì đã đến nơi mục đích tối nay của nàng – Sóc vương phủ. Đối với Sóc vương, nàng thật sự rất tò mò. Hôm đó hắn từng nói hắn bách độc bất xâm, nhưng lại không chống cự được mị dược đặc chế của mình. Lúc trước Tiểu Tiểu hẳn là cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, rất tò mò, rất cao hứng. Nhưng lần thứ hai khi hạ thuốc xổ với hắn, hắn lại chẳng có tí dị thường gì, sao lại thế được? Cho dù là Hoàng thượng, Tiểu Tiểu chỉ cho hắn dùng có một tí mà thôi, liền xổ rất lâu.
Lần thứ ba khi dùng thuốc, chính là Dạ Hoặc. Thuốc vừa xuất thủ, cho dù Dạ Hoặc võ công cao cường biết phải bế khí mà vẫn trúng độc, nhưng Sóc vương kia thì lại chẳng hề hấn gì. Lân vương và Hoàng thượng lúc đó đều hôn mê cả rồi…
Đây…hình như có chút kì quái? Chẳng lẽ thể chất bách độc bất xâm của Sóc vương, đối với độc dược mà còn có tính lựa chọn nữa sao? Bách độc bất xâm, thông thường phải có cơ ngộ rất rất rất là đặc biệt. Sư phụ là thần trộm, đối với dược và độc đều rất có kiến giải, ở trong núi, ở trong biển người bồi hồi gần nửa đời rồi, nhưng vẫn chưa từng đụng phải cơ ngộ đặc biệt thế này, Sóc vương sao lại đụng đến nhỉ? Tiểu Tiểu rất tò mò, nhưng nếu vậy, nàng lại không thể đi hỏi thẳng Sóc vương. Nếu như nàng dám hỏi, cái tên Sóc vương tinh tường ấy không những sẽ nghi ngờ mình, hơn nữa sẽ không nói cho nàng, nói không chừng còn lấy mấy thứ linh tinh gì đó để ứng phó nàng…
Cho nên, biện pháp tốt nhất đó là sau khi khống chế hắn, Tiểu Tiểu đích thân nghiên cứu một phen. Tin tưởng rằng với sức phá hoại siêu mạnh của Tiểu Tiểu, cùng với năng lực nghiên cứu kiên cường kia, nhất định sẽ nghiên cứu ra được ngọn ngành.
Có thể nói, Tiểu Tiểu còn thật sự làm được một việc tốt đấy chứ? Nhìn Sóc vương đang ngoãn ngoãn ở trong phòng nằm ngủ, Tiểu Tiểu liền cảm thấy rất có cảm giác thành tựu. Tại sao á? Còn không phải bởi vì hắn không kêu ai thị tẩm đấy sao? Nghe nói, Sóc vương đã rất lâu không sủng hạnh ai rồi, hình như nguyên nhân là vì…
Sóc vương bỗng dưng không gần nữ sắc. Cái này chẳng liên quan tí gì tới Tiểu Tiểu, có liên quan thì chính cái thứ độc dược chết tiệt kia kìa. Nhưng, độc dược kia hình như là do Tiểu Tiểu hạ mà nhỉ.
Sự tình như vậy, vốn nên là chuyện cơ mật trong những chuyện cơ mật, tại sao Tiểu Tiểu lại biết? Thật ra, cái này phải cảm ơn sự mơ hồ của Tiểu Tiểu, nàng vốn cho rằng Sóc vương sẽ qua đêm ở chỗ thị thiếp nào đó, cho nên bèn không cẩn thận đến phòng thị thiếp của Sóc vương, lại không cẩn thận nghe thấy một thị thiếp của hắn làm chuyện có lỗi với hắn, cũng không cẩn thận nghe được thị thiếp đó nói, chuyện Sóc vương ‘không được’…
Trong lòng thầm tự trách một chút, Tiểu Tiểu tốt bụng giúp hắn giáo huấn nam nữ trong phòng một phen. Thật ra cách giáo huấn rất đơn giản, chính là đem động tác kinh điển nhất nhất của hai người lúc này làm dừng lại một lát, Tiểu Tiểu vừa lòng thưởng thức một chút kiệt tác của bản thân, quả nhiên đẹp mắt, đủ kinh điển, Sóc vương mà nhìn thấy nhất định sẽ bị mình làm cho cảm động tới nỗi nước mắt nước mũi chảy ròng. Nàng thì vừa lòng rồi, nhưng hai người đương sự kia thì xanh cả mặt, chỉ là hai người họ ngay đến việc kêu lên một tiếng cũng không được, cho nên chỉ có thể trơ mắt đợi người tới phát hiện bọn họ mà thôi….
Đi đến bên ngoài tẩm thất của Sóc vương, bên trong yên tĩnh, Sóc vương sớm đã nghỉ ngơi. Nha hoàn trực đêm ở ngoài phòng cũng đang ngủ gà ngủ gật, Tiểu Tiểu thầm nói: Ông trời giúp