Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3013 lượt.
uần áo hỗn loạn trên nền đất, đều là của hắn, đã không còn của nàng nữa. Chỗ trống bên cạnh lạnh lẽo, cho thấy nàng đã đi rất lâu rồi. Đều tại mình, cho rằng nàng bận lòng về mình nên mới đến, đến rồi thì sẽ không nỡ rời đi nữa, ai mà biết, khi tỉnh lại, vẫn chỉ là một giấc mộng.
Vô thần nằm trên giường, Lân vương vẫn còn có thể nhớ tới sự nhiệt tình của nàng tối qua, chỉ là đằng sau sự nhiệt tình đó, nàng lại quyết rời mình mà đi. Nàng thật sự phải tuyệt tình vậy sao?
Ánh mắt lơ đãng nhìn xung quanh, muốn tìm trong căn phòng thứ gì đó thuộc về nàng, lại nhìn thấy vết trắng trắng trên chiếc bàn cách đó không xa, lẳng lặng nằm trên chiếc bàn màu đỏ sậm, hết sức bắt mắt, hết sức xinh đẹp. Nhanh một bước, hắn chạy qua đó, hoang mang cầm tờ giấy mỏng manh kia lên, thấy được trên đó có chữ viết đã sớm khô:
Lân, ta còn có chuyện vẫn chưa hoàn thành, tạm thời không tiện gặp chàng. Đừng tìm ta, đợi mọi chuyện xong xuôi, ta tự sẽ đi tìm chàng.
Lân, chàng phải phấn chấn lên, nhiều nhất ba tháng, ta sẽ trở lại tìm chàng!
….Ba tháng, nàng bảo mình đợi nàng ba tháng!
Nắm lấy tờ giấy kia, tay Lân vương hơi hơi run lên:
Tiểu Tiểu, nàng thật tàn nhẫn, nàng bảo ta đợi nàng ba tháng, nàng biết rõ, bây giờ ngay đến ba ngày ta cũng không muốn đợi.
Nàng là nữ nhân của ta, rốt cuộc là nàng có nhiệm vụ gì, nàng đang ở đâu? Tại sao lại không nói với ta, giao cho ta, để ta giúp nàng làm không được sao? Đêm qua, nàng dịch dung thành bộ dáng kia, đấy là bộ dáng hiện tại của nàng sao? Nàng không để ta tìm nàng, có phải nàng đã gặp rắc rối gì rồi không? Nếu đã bảo ta đợi nàng, tại sao nàng lại không thể nói cho ta tình hình hiện tại của nàng, như vậy, ta sẽ bất an lắm…
Buồn bã hồi lâu, Lân vương đem tờ giấy cẩn thận cất đi, sau khi cất đi, mới gọi người vào rửa mặt. Nhìn bốn ám vệ cúi đầu đứng ngoài cửa, hắn nhớ tới Tiểu Tiểu đêm qua, trên mặt hơi có ý cười:
“Chẳng phải đêm qua các ngươi trúng độc sao? Bây giờ giải độc rồi à?”
Quản gia đi lên trước, xòe tay ra, chỉ thấy một cái bình màu nâu sậm nằm trong bàn tay:
“Hồi Vương gia, sáng nay lúc nô tài mới tới, thấy bọn họ nằm trên mặt đất, bên cạnh gần đó còn có cái bình nhỏ, nô tài liền tìm đại phu đến xem xét, dùng thuốc trong bình nhỏ giúp họ giải độc…nô tài cảm thấy lạ, bên cạnh họ tại sao lại có thuốc giải chứ?”
Nhìn cái bình nhỏ kia, Lân vương cười định qua đó cầm lấy, quản gia vội thu tay: “Vương gia, cái này ngộ nhỡ có độc…”
“Đưa ta! Không có chuyện gì đâu, ngươi đã cầm cả nửa ngày trời rồi, chẳng phải vẫn không sao đấy thôi?” Bực bội trừng quản gia một cái, quản gia vội cung cung kính kính đưa lên, Lân vương bật cười. Cầm lấy cái bình nhỏ kia, Lân vương ngắm nghía một hồi, đột nhiên trầm mặt:
“Quản gia, ngươi thấy bọn họ nằm ngã trên đất, nhưng có vào phòng chưa?”
“Hồi…Vương gia, nô tài đi vào…thấy, thấy Vương gia đã ngủ say…lập tức lui ra…” Quản gia cúi đầu nhỏ tiếng trả lời, ông biết tối qua Vương gia làm gì rồi, nhưng ông thật sự chưa có vào cửa đâu nha, chỉ ở bên ngoài liếc một cái, liền bị dọa cho rời đi ngay tắp lự…
“Chuyện vào giờ nào?” Lân vương lạnh lùng hỏi.
“Giờ mẹo (khoảng từ 5-7h sáng).” Cảm giác bất an càng sâu, mặt quản gia đổ mồ hôi lạnh.
“Trong phòng trừ bổn vương ra, còn có ai khác?”
“Không…nô tài chỉ lo lắng cho Vương gia, ở ngoài cửa nhìn một cái…thấy Vương gia không sao hết, liền rời đi ngay lập tức…”
Giờ mẹo? Nếu như giờ đó nàng không còn ở đây, thế há chẳng phải nàng căn bản là chưa hề ngủ lại ở đây hay sao? Nàng chỉ đợi mình ngủ rồi, nàng liền lặng lẽ rời đi? Vội vội vàng vàng thế kia, nàng phải trở về làm gì? Có mệt hay không?
Nghĩ cả nửa ngày, khi rời khỏi Liên viên, đã là xế chiều, thời gian không còn sớm nữa, hôm nay là ngày nhàn rỗi cuối cùng, nàng đã bảo mình phải phấn chấn lên, ngày mai sẽ bắt đầu thượng triều.
Đi ra cửa lớn, tâm tình Lân vương cực tốt, không ngồi kiệu mà quản gia đã chuẩn bị, hắn đi bộ về phía Lân vương phủ. Tịch dương thật đẹp, ráng chiều nhiễm đỏ cả nửa vùng trời, chung quanh là tiếng rao hàng liên hồi không dứt, còn có dòng người tấp nập kia nữa, bốn phía đều là một mảnh bận rộn.
“Tránh ra chút!” Một tiếng nói gấp gáp truyền tới, Lân vương nhanh nhẹn kéo lấy quản gia ở đằng sau ra, hai người cùng tránh sang bên, đúng lúc nhìn thấy chiếc xe ngựa chạy nhanh như sao xẹt, đang muốn lên trước trách hỏi, không ngờ, người đánh xe lại là….
Nghĩ đến thân thể của Tiểu Tiểu có thể đã bị người trong bóng tối nhìn sạch trơn, trong lòng hắn khó chịu cứ như ăn phải sâu lông vậy.
___________________________
“Tránh ra chút!” Một tiếng nói gấp gáp truyền tới, Lân vương nhanh nhẹn kéo lấy quản gia ở đằng sau ra, hai người cùng tránh sang bên, đúng lúc nhìn thấy chiếc xe ngựa chạy nhanh như sao xẹt, Lân vương tức giận, đang muốn lên trước trách hỏi, không ngờ, người đánh xe lại là….
Vu Hoa!
Sao lại là y? Y gấp gáp như vậy là muốn đi đâu? Đè xuống sự tức giận trong lòng, Lân vương khó hiểu nhìn chi