Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3028 lượt.
rồi.
“Hương Nhi, bổn cung tha cho ngươi lần cuối cùng. Nếu ngươi còn phạm sai nữa, đừng nói bổn cung không cho ngươi cơ hội!” Liên phi hơi mỉm cười, ngón tay trắng trẻo thon dài vuốt ve những phiến lá xanh lục, cùng với lá xanh bông đỏ cũng có thể tạo thành một bức tranh mê người,
“Quả Nhi, ngươi nói xem lễ vật bổn cung tặng cho Tiên phi có quá nặng hay không?”
Liên phi đứng dậy, từ một ngăn kéo trong tẩm thất lấy ra một cái bình nho nhỏ, cầm trong tay chơi đùa, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, cả người nhìn có vẻ cực kì nhàn nhã.
“Nương nương, nô tỳ cảm thấy Tiên phi kia qua ngạo mạn rồi, lễ vật của nương nương không nặng.”
“Tuy rằng, hai người bọn ta đích thực là từng hoan hảo, nhưng nàng là cô nương rất thuần khiết, rất tự trọng, ta là người đàn ông đầu tiên của nàng…”
___________________________
“Nương nương, nô tỳ cảm thấy Tiên phi này thật quá ngạo mạn rồi, lễ vật mà nương nương tặng nàng ta không nặng chút nào.” Quả Nhi cười lấy lòng, nữ nhân kia không nên trêu chọc nương nương.
“Ha ha, Quả Nhi, ngươi quả là hiểu lòng bổn cung. Cái này, giao cho ngươi, đưa qua chỗ mấy nô tài bên kia đi, phải cẩn thận chút, biết chưa?”
Liên phi tùy tay liệng cái bình trong tay, Quả Nhi đón lấy, hỏi: “Nương nương, muốn dùng theo ngày hay dùng theo bữa?”
“Không gặp! Bây giờ là giờ nào rồi? Đợi tới chiều đi!”
Tức tối thét một tiếng, Vân phi ở ngoài sảnh cũng nghe thấy, ả bực bội cau mày, suy nghĩ chút, liền đổi thành khuôn mặt tươi cười đầy vẻ giả dối mà đi vào.
“Muội muội thật có phúc khí, muộn vậy rồi mà vẫn còn lười biếng trên giường, đâu có mệnh khổ giống tỷ tỷ vậy đâu, sáng sớm đã phải hầu hạ Hoàng thượng lên triều, còn phải chăm sóc cho hoàng tử nhỏ tuổi…” Vân phi cười duyên than vãn một tiếng, trên mặt làm gì có sự ai oán như trong lời nói đâu chứ.
“Vân phi, thế thì cô thật là khổ quá nhỉ. Nếu bổn cung gặp được Hoàng thượng, nhất định sẽ uyển chuyển nói cho Hoàng thượng, nói là Vân phi đã hầu hạ Hoàng thượng quá mệt, sau này vẫn nên đem cái chuyện mệt mỏi thế này chia cho các tỷ muội khác đảm nhận đi!”
Nhìn bộ dạng cả kinh của Vân phi, Tiểu Tiểu tiếp tục am hiểu lòng người mà cười nói:
“Vân phi, thật không dám giấu, bổn cung và Hỷ công công có mấy phần giao tình. Nhìn thấy nương nương tiều tụy như vậy, không bằng lát nữa bổn cung phái người gọi Hỷ công công lại đây, nói với Hỷ công công một tiếng là… Vân phi không cần phải dùng cái ánh mắt cảm kích đó để nhìn ta, mọi người đều là phi tử của Hoàng thượng, giúp đỡ lẫn nhau cũng là việc nên làm…” Trong lòng Vân phi cả kinh, cung nữ dưới tay mình hình như cũng từng nói qua chuyện của Hỷ công công, nếu nàng ta thật sự nói với Hỷ công công, thế không phải sẽ hỏng bét hay sao? Tối qua khó khăn lắm Hoàng thượng mới tới chỗ Vân Tiêu cung của mình nghỉ ngơi, hôm nay chẳng qua mình cũng chỉ là muốn khoe khoang với nàng ta mình được sủng ái nhường nào mà thôi, nếu thật sự nói, thế chẳng phải trộm gà không được còn mất nắm gạo hay sao?
“Muội muội nói đùa rồi, có thể hầu hạ Hoàng thượng, vì Hoàng thượng sinh con dưỡng cái là phúc khí của tỷ tỷ, sao tỷ tỷ có thể ngại mệt được chứ? Trời cũng không còn sớm nữa, sau khi muội muội ra khỏi lãnh cung vẫn chưa vui vẻ dạo chơi trong cung chứ gì? Nếu muội muội không chê, thì để tỷ tỷ bồi muội muội đi dạo chung quanh được không?”
Tiểu Tiểu than một tiếng: “Thế ban nãy ta nghe nhầm rồi à? Mới nãy hình như Vân phi nói là…”
“Đương nhiên không phải, đấy chẳng qua chỉ là mấy lời thân thiết giữa tỷ muội chúng ta mà thôi. Muội muội, nghe lời tỷ tỷ, hậu cung ấy à, không giống những nơi khác, muội muội phải biểu hiện thật tốt một phen, đợi khi Hoàng thượng đến cung của tỷ tỷ lần nữa, tỷ tỷ tự nhiên sẽ nói tốt vài lời về muội với Hoàng thượng. Hi vọng tới lúc đó muội muội được sủng, đừng quên tỷ tỷ là được!” Vẻ mặt Vân phi chân thành nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười cười:
“Vân phi cả nghĩ rồi, hôm đó thái độ của Hoàng thượng đối với ta cô cũng thấy rồi đấy, ta muốn được sủng, trừ phi mặt trời mọc đằng tây. Được rồi, Vân phi ra bên ngoài đợi trước đi, vừa hay ta cũng muốn ra ngoài đi dạo, đa tạ lòng tốt của Vân phi.”
Xưng hô tỷ tỷ muội muội, đối với mấy nữ nhân lòng dạ bất lương này, nàng thật không nói nên lời. Cứ thuận nước đẩy thuyền mà ứng phó là được, chỉ là Tiểu Tiểu đến đây lâu vậy rồi, nhưng vẫn chưa từng ra ngoài Lâm Tiên cung, nàng cũng muốn di dạo lắm.
Mặc áo trang điểm dùng bữa xong xuôi, một canh giờ sau, trước khi Vân phi không kiễn nhẫn được nữa mà ai oán, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng chuẩn bị xong. Hoa Nguyên bất an nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu ném cho nàng ta một ánh mắt an tâm, mang theo Hoa Nguyên và vài cung nữ, cộng thêm những người mà Vân phi dẫn theo, một đoàn người rầm rầm rộ rộ mà tới Ngự hoa viên.
“Muội muội hình như rất ít khi ra cung thì phải?”
Dạo bước trong vườn hoa, Tiểu Tiểu bật cười, Vân phi cũng tốt bụng hỏi han.
“Vân phi có điều không biết, ta từng mất trí nhớ, đối với nơi này đều là một m