Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3061 lượt.
được rồi hay sao?”
Thấy Hỷ công công do dự, sự tức giận của Tiểu Tiểu đang muốn bùng phát, đột nhiên Sóc vương lại đến trước mặt nàng, vẻ mặt cao thâm khó lường nhìn nàng mà nói.
“Vân phi?”
“Vân phi có thể nói dối, thị vệ có thể nói dối, chẳng lẽ nhiều người như vậy cũng nói dối hay sao? Nói không chừng là ái phi nhân lúc mọi người không để ý đã trèo ra…”
Nghe những lời lạnh lùng ấy của Hoàng thượng, Tiểu Tiểu bật cười ha ha:
“Hoàng thượng đúng là xem trọng tiểu nữ, nếu tiểu nữ thật sự có tài cán đó, còn cần phải nhìn nha hoàn của mình bị ức hiếp mà không làm được gì hay sao? Hơn nữa, chuyện gì cũng phải có chứng cứ. Dám hỏi Hoàng thượng, nếu bọn họ đã không thể nói dối, Hoàng thượng lại tin rằng thiếp trèo ra ngoài, có ai nhìn thấy thiếp trèo ra hay không? Có ai bắt được thiếp trèo ra hay không?”
“Trẫm nhớ từng có người nói, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật…”
Hoàng thượng vẻ mặt thú vị nhìn Tiểu Tiểu, muốn dùng lời Tiểu Tiểu từng nói để cãi lại. Tiểu Tiểu chỉ lạnh lùng nhìn hắn: “Thiếp từng nói, điều nhìn thấy chưa chắc đã là thật, nhưng phỏng đoán thì càng không có khả năng là thật. Vân phi, cảm tạ cô mới sớm ra đã tặng cho bổn cung một phần lễ vật lớn thế này, bổn cung sẽ khắc ghi trong lòng. Nhưng tục ngữ có nói, đi đêm lắm cũng sẽ có ngày gặp ma, nhưng không phải ai cũng giống một số người, không phân rõ trắng đen phải trái mà tin cô…ồ, đúng rồi, lúc nãy không phải Vân phi nói bụng khó chịu hay sao? Không phải muốn đi vệ sinh à? Không biết là khó chịu quá thì sẽ xảy ra bệnh trạng gì nữa? Nói không chừng sẽ rớt xuống hầm cầu cũng nên…đừng tức giận, mỹ nữ tức giận thì sẽ rất mau già, nhan sắc tàn phai, làm nũng sẽ không đáng yêu nữa đâu…”
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Hoàng thượng và Vân phi, Tiểu Tiểu cúi người, dìu Hoa Nguyên dưới đất dậy, không hề để ý vết bẩn trên người Hoa Nguyên sẽ làm dơ y phục của mình chút nào. Mấy cung nữ đi theo nàng đến đây có hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn vội vã chạy tới, cùng dìu lấy Hoa Nguyên…
“ ‘Thụy Tiên’, Nê Nhi chẳng qua chỉ là một nô tài mà thôi, ‘Thụy Tiên’ tốt bụng dìu nàng ta như vậy, thật đúng là khiến người ta cảm động. Nhưng ngoài cảm động ra, cũng làm bổn vương khó hiểu, xin hỏi ‘Thụy Tiên’, cô đây là tự hạ thấp thân phận à?” Lúc này Sóc vương đi tới, cản đường đi của Tiểu Tiểu, lạnh lùng hỏi.
“Vương gia, ngài là huynh đệ của Hoàng thượng, mà bổn cung là phi tử của Hoàng thượng, nói câu không dễ nghe, nếu ở trong dân gian, dù ta có nhỏ đi nữa thì hẳn là ngài cũng phải gọi ta một tiếng tẩu tử chứ nhỉ? Tiểu thúc công nhiên ngăn cản đường đi của tẩu tử, không biết dụng tâm của Vương gia…”
Không cam yếu thế trừng hắn một cái, tại sao hắn cứ y như là có thù với mình thế này, quan tâm đến cung nhân của mình một chút, không ngờ cũng trở thành một loại sai lầm.
“Cô…bổn vương thì có dụng tâm gì chứ?” Tức tối nhìn Tiểu Tiểu, Sóc vương cảm thấy nữ nhân này thật có bản lĩnh làm tức chết người.
“Tâm của ngài ở trong bụng ngài, sao ta biết được? Bây giờ, nếu ngài có thể mau chóng tránh đường thì tốt…” Tiểu Tiểu hừ lạnh nói, chuẩn bị không đôi co với hắn, muốn đi sang bên.
“Ê, ngài xong chưa đấy hả. Chưa nghe qua câu chó khôn không cản đường à?” Bọn họ đi sang đâu Sóc vương lại đi sang đó, Tiểu Tiểu phát hỏa mắng chửi.
“Cô…” Nữ nhân này, đúng là gan to bằng trời! Dám đem mình đi so sánh với chó? Sóc vương cực kì tức giận giơ tay lên, giáng về phía mặt của Tiểu Tiểu…
Nhìn ma thủ kia sắp đáp xuống mặt mình rồi, Tiểu Tiểu muốn tránh, nhưng bây giờ mình là Tiên phi, một phi tử yếu đuối, tránh sao mà được? Nếu tránh khỏi, thì hắn và Hoàng thượng sẽ càng nghi ngờ mình hơn, thôi vậy, Tiểu Tiểu cắn răng, chuẩn bị hứng một tát này, chỉ là không ngờ, cái đau quen thuộc lại không truyền tới, ma thủ lại dừng ngay trước mặt mình!
Ngẩng đầu lên, cái nhìn thấy chính là cặp mắt đầy vẻ quan tâm của Lân vương, cứ như nằm mộng, mắt Tiểu Tiểu bắt đầu mơ màng…
Hắn nhận ra ta rồi ư? Hay là hắn vốn thích làm người lo chuyện bao đồng?
“Lân, sao huynh lại cản đệ?” Sóc vương tức giận nhìn Lân vương đang tóm lấy tay mình, hắn không cam hỏi.
“Sóc, đừng làm khó nàng ấy nữa, lúc nãy nàng ấy cũng chỉ là lo lắng cho thủ hạ của mình nên mới nói không suy nghĩ…”
Mặt của Lân vương cực kì bình tĩnh, nhưng chuyện như vậy ở trong cung vốn rất nhiều, hôm nay là lần đâu tiên hắn nhúng tay. Từ lúc ở Ngự thư phòng, Sóc vương đã biết Lân vương đối đãi khác biệt với ‘Thụy Tiên’, chẳng lẽ giữa hai người thật sự có gì sao?
Hai bàn tay, cứ giằng co như vậy giữa không trung, Hoàng thượng trầm tư nhìn hai đệ đệ, mấy ngày nay hai người họ đều thật không bình thường; một người thì liều mạng bới móc ‘Thụy Tiên’, một người thì liều mạng bảo vệ nàng, đây là tại sao vậy?
“Được rồi, ‘Thụy Tiên’, nàng đưa nàng ta về bôi thuốc đi, Lân, Sóc, hai đệ cũng đừng quậy nữa, chúng ta về trước đi. Các vị ái phi, cũng nên làm những gì nên làm…”
Tiểu Tiểu nghe lời công đạo của Hoàng thượng, thắng lợi liếc Sóc vương một cái, dìu Hoa Nguyên đi, mà Sóc vương, cứ như