Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3059 lượt.

ăn phải ruồi nhặng, hậm hực nhìn phương hướng Tiểu Tiểu rời đi. Càng làm người ta khó hiểu chính là Lân vương, hắn cũng nhìn bóng lưng Tiểu Tiểu, khóe miệng lại hơi hơi nhếch lên.
“Hoàng thượng, Hoàng thượng…Liên phi nương nương…”
Một tiểu công công lại vắt chân lên cổ chạy tới, không sợ chết bẩm báo.
“Liên phi, lại sao nữa rồi?”
Nghĩ tới tên tiểu công công không lâu trước, Hoàng thượng cười lạnh: Chắc là muốn mình chủ trì công đạo cho nàng ta chứ gì, bằng không, lại sai người tới đây làm gì?
“Hồi Hoàng thượng, độc mà Liên phi nương nương trúng phải, các thái y đều đã khám qua, nhưng chẩn đoán không ra là độc gì…”
Công công quỳ dưới đất, run cầm cập. Chuyện sáng nay hắn cũng biết, nhưng hắn không dám làm trái với mệnh lệnh của chủ tử bên kia. Hi vọng là gậy sau sẽ nhẹ một chút, đừng mất cái mạng này là tốt rồi.
“Chẩn đoán không ra?” Giọng của Hoàng thượng, bất tri bất giác đề cao mấy phần, gần đây hắn đặc biệt ngán mấy chữ này, bởi vì hình như thái y thường đem mấy chữ này treo ngay bên miệng.
“Hồi Hoàng thượng, là thái y nói như vậy…” công công run rẩy một chút, ăn ngay nói thật.
“Ồ, trẫm phát hiện, gần đây thái y rảnh lắm thì phải…thế nương nương thì sao? Giờ sao rồi?” Liếc xéo mấy phi tử đang định đi thì lại vì tò mò mà dừng lại kia một cái, thích tám chuyện như bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
“Nương nương…” Công công hơi bất an, nhìn mấy phục sức sang quý đầy rẫy xung quanh, hắn không dám nói ra khỏi miệng.
“Nói đi!” Hoàng thượng lạnh nhạt nói, mọi người đều biết thì cũng chẳng có gì là không tốt cả, vui một mình không bằng mọi người cùng vui.
“Mặt của nương nương…” Công công run rẩy nhìn cái bản mặt lạnh của Hoàng thượng một cái, sợ hãi cúi đầu: “Mặt của nương nương sưng dữ lắm…”
“Vậy sao?” Hoàng thượng hơi trầm ngâm, ánh mắt quét về phía chúng phi tử một cái, cười tà mị nói: “Các ái phi đều không có chuyện gì làm đúng không? Thế thì cùng trẫm đi thăm Liên phi đi!” Thấy vẻ hớn hở của bọn họ, trong lòng Hoàng thượng cười lạnh: Liên phi, hôm nay đã định sẵn phải xấu mặt không dám gặp ai rồi. Nhưng nhìn dáng vẻ khó xử của tiểu thái giám kia, hắn lại muốn xem thử, mặt của Liên phi rốt cuộc ra sao?
“Nương nương…nương nương…Hoàng thượng sắp đến rồi!”
Giọng nói mừng rỡ truyền khắp mọi ngóc ngách của Liên Hoa cung, nữ tử trong phòng cao hứng đứng dậy, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia ở trong gương, lại không cam lòng mà ngồi xuống, nàng ta than:
“Ngươi nói, mặt của bổn cung đột nhiên biến thành thế này, ngươi bảo bổn cung phải gặp Hoàng thượng thế nào đây?” Tay sờ đến mặt, Liên phi đau lòng rơi lệ.
“Nương nương…” Cung nữ cũng rầu rĩ nhìn dung nhan bị hủy ở trong gương, nàng ta khuyên: “Nương nương, không phải thái y đã nói, nhất định sẽ giúp nương nương chữa khỏi mặt hay sao?”
“Nhưng, bọn họ cũng đã nói, tạm thời còn chưa biết độc mà bổn cung trúng là độc gì…” Liên phi bi ai nhìn cung nữ, cười lạnh nói:
“Nhất định là ả nữ nhân kia giở trò quỷ, nhất định là ả…”
“Nương nương, Hoàng thượng sắp đến rồi…” Cung nữ nhắc nhở một tiếng, nếu lời nói ban nãy bị Hoàng thượng nghe được, thì thật không hay ho chút nào.
“Hoàng thượng…không thể để hắn nhìn thấy dáng vẻ này của ta…Quả Nhi, ta nằm xuống, ngươi nói với Hoàng thượng là ta đã ngủ rồi…ngăn hắn lại, ngàn vạn lần đừng để Hoàng thượng nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của ta biết chưa hả?”
Hoảng loạn đứng dậy, Liên phi lúc này, sớm không còn vẻ lãnh tĩnh trước kia nữa, dáng vẻ bây giờ của ả rất xấu, ả không muốn để Hoàng thượng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của ả. Hoàng thượng không còn sủng ái ả như trước nữa, nếu như nhìn thấy bộ dạng bây giờ của ả, sẽ càng chán ả hơn, sau này càng sẽ không…
“Nương nương…” Quả Nhi kéo lấy vị nương nương hoàn toàn mất đi thần trí kia, lúc nãy người bảo công công đi nói với Hoàng thượng là ả, bây giờ Hoàng thượng đến rồi, người sợ hãi cũng là ả, thật không biết ả nghĩ thế nào nữa..
Nhưng đã đến rồi, ả ta thật sự có thể không gặp Hoàng thượng mà được sao?
“Quả Nhi, ngươi nói ta phải làm sao? Bổn cung phải làm sao đây?” Vô lực kéo lấy nàng ta, Liên phi cũng biết làm như vậy là bất kính với Hoàng thượng, nhưng giờ mặt mũi thế này, sao có thể gặp Hoàng thượng được?
“Nương nương, dùng cái này đi…” Cầm một tấm khăn lụa bên giường lên, Quả Nhi khéo léo giúp Liên phi che lại.
Gương mặt chỉ để lộ ra cặp mắt vô lực. “Nương nương, người xem như vậy có phải dễ coi hơn nhiều hay không?” Mình đúng là thông minh! Quả Nhi thầm tự khen mình, kéo Liên phi đi đến trước gương trang điểm, sau lưng lại đột nhiên nghe thấy tiếng cười của đàn ông:
“Nghe nói ái phi trúng độc, trẫm rất là lo lắng. Không ngờ ái phi lại khá nhàn nhã, còn đang ở đây tự soi gương sửa soạn nữa…ái phi, bây giờ nàng lại đang chơi trò gì vậy?”
Giọng nói trêu chọc làm cho Liên phi khẩn trương đến phát run, khi quay đầu lại nương theo giọng nói mà tìm, mới nhìn thấy Hoàng thượng chưa qua bẩm báo mà đã vào kia, còn có một đống kẻ vui sướng khi người gặp họa ở đằng sau hắn nữa. Ả sợ hãi cúi đầu xuống,