The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.

hưng vẫn là không nhịn được nhìn lén qua khe hở. Nếu không phải lý trí nói với bản thân nữ tử kia là Thủy Thủy, là chính mình sắp đặt nàng ta làm như vậy, nàng còn thật sự muốn qua đó giúp mỹ nam kia giải độc cơ, sợ gì thuận tay dắt thêm một con dê về, không đúng, phải là dắt thêm một đứa nhỏ về, nàng đều nguyện ý à nha…xơi hắn, tính như thế nào vẫn thấy lời! Nhưng nếu như thật sự xơi hắn, nàng cũng sẽ không ngốc nghếch mà chỉ như vậy liền trở về thôi đâu, nàng sẽ uống một chút thuốc, vậy không phải diệt được hậu hoạn rồi sao?
“Vương gia, Thủy Thủy…”
Một tiếng Thủy Thủy, làm cho Lân vương đang mê mẩn liền sực tỉnh. Hắn nhìn quanh, nhìn nữ tử trong lòng, nữ tử kia đi giải quyết sao đến giờ vẫn chưa về? không lẽ….?
Từ trước đến nay bản thân mình không phải là người tùy tiện như thế, vậy chắc chắn là hai nữ tử này đã hạ dược mình rồi, là Thủy Thủy hay Tiểu Tiểu? Lẽ nào mục đích của bọn họ là muốn mình phải cưới Thủy Thủy? Bây giờ Tiểu Tiểu đâu? Là đang trốn ở một bên canh chừng hay đang núp ở một góc để rình coi? Lẽ nào đây chính là “tiền trảm hậu tấu” mà hôm trước nàng nói sao? Chính là trước tiên khiến cho mình muốn Thủy Thủy sau đó cưới nàng ta, hay là muốn ép thành hôn? Bọn họ nghĩ cũng quá đơn giản rồi đấy? Cho dù ta có động đến Thủy Thủy, muốn ngồi lên vị trí Lân vương phi, còn phải xem nàng ta có năng lực này không….Ức chế sự khó chịu trong người, Lân vương nói thầm: Cư nhiên dám tính kế với ta, thật đúng là gan bằng trời, hãy xem ta giải quyết nàng ra sao!
Bât động thanh sắc nhìn người trong lòng, lỗ tai nhạy cảm cảm nhận động tĩnh chung quanh. Tại sao chung quanh lại không cảm nhận được tiếng hô hấp của nàng, lẽ nào nàng không có ở gần đây?
Tiểu Tiểu ở một bên rình coi tự nhiên không hiểu Lân vương này đang muốn làm gì, nàng cũng sốt ruột không thôi, trong lòng thầm mắng: Lân vương này, rốt cuộc có phải nam nhân không vậy hả, không trực tiếp tìm một bãi cỏ nào đó xử Thủy Thủy, còn dây dưa ở đó làm gì vậy trời, một chút cũng không dứt khoát, sau này chắc chắn phải hạ thêm tí dựoc nữa….
Trong lòng còn chưa mắng hắn xong, một bóng dáng bay qua đây, đem nàng ôm vào trong lòng, chuẩn xác che lấp môi nàng…






Trong lòng còn chưa mắng hắn xong, một bóng dáng bay qua đây, đem nàng ôm vào trong lòng, chuẩn xác che lấp môi nàng…
Nhiệt độ ấm nóng trên môi, khiến cho Tiểu Tiểu mê mẩn trong giây lát, mà hương rượu nồng đậm trong miệng hắn, khiến cho người không dám uống rượu như Tiểu Tiểu say lâng lâng, cả người choáng váng.
Thân thể nữ tử trong lòng lành lạnh, mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể, càng thêm thúc dục xuân dược trong người Lân vương, hắn bá đạo hôn lên làn môi đỏ mọng mê người kia, kiên định tách hai hàm răng Tiểu Tiểu ra…
Gió nhẹ thổi qua, Tiểu Tiểu mở to đôi mắt đang mê mẩn, dưới thân là bãi cỏ mềm mại, bốn bề là từng khóm, từng bụi hoa cỏ cao lớn, bên tai có thể lắng nghe được tiếng kêu của côn trùng, còn ngẫu nhiên truyền đến từng tiếng từng tiếng hót của chim chóc, còn ngửi được mùi hương hoa nồng đậm….
Chung quanh hết thảy đều là cảnh vật xa lạ, sớm đã không nhìn thấy dấu vết của Túy Nguyệt đình! Đây là đâu, nàng mê mẩn nhìn…
Giống như ngũ lôi oanh đỉnh, trong đầu Tiểu Tiểu trống rỗng! Mặc xác hữu tình của hắn, mặc xác những lời hứa hẹn của hắn, ta đã tận lực rồi, không phải ta dụ dỗ hắn, là hắn mạnh mẽ muốn ta…
Cảm nhận được nữ tử dưới thân đã vì mình chuẩn bị tốt, Lân vương hôn lên làn môi đỏ mọng của nàng, hôn một cách tinh tế, làm cho nàng đem lực chú ý tập trung hết lên người mình, nàng cuối cùng cũng trở thành của hắn….
Gió nhè nhẹ thổi, ôn nhu quẹt đi những giọt mồ hôi trên người bọn họ, ngay đến những con bướm nghịch ngợm, cũng an tĩnh đậu trên đóa hoa, lẳng lặng chăm chú ngắm nhìn một màn mỹ lệ kia…
Vì tác dụng của thuốc, hắn đã ngủ. Mà nàng vẫn thất thần thật lâu, không biết là bởi vì hắn, hay là vì hưong rượu nồng nàn trong miệng….
Sau một hồi, hồi phục lại tinh thần Tiểu Tiểu nhìn Lân Vương, ngũ quan tuấn mỹ kia của hắn giờ phút này cũng trầm tĩnh lại, chỉ giống như một đứa trẻ vô hại bình thường. Trộm hôn lên mặt hắn một cái, nhẹ nhàng đem hắn dịch xuống, đặt hắn nằm trên đống y phục đang rải trên đất, tay chân đau nhức, trong lúc vô tình phát hiện vết máu trên người mình. Lè lưỡi với hắn, cầm y phục sang quý của hắn lên, không chút thương tiếc mà lau khô….
Nhìn mỹ nam trần như nhộng trước mắt, khóe miệng Tiểu Tiểu khẽ nhếch: tuyệt sắc như vậy, ăn sạch sẽ, mình tuyệt đối không thua thiệt!
Sau khi mặc xong y phục, nàng nhấc thân lên, bay đến Túy Nguyệt đình, nhìn thấy Thủy Thủy kia y phục không chỉnh tề. Suy nghĩ một phen, trực tiếp ôm lấy Thủy Thủy, bay đến bên cạnh Lân Vương, cởi sạch y phục của nàng ta, đặt nàng ta vào trong lòng Lân Vương….
Làm xong hết thảy, Tiểu Tiểu nhìn trên người Thủy Thủy, mặc dù có một chút vết bầm tím, nhưng không nhiều lắm. Nàng lè lưỡi, nhẫn tâm, tại trên thân Thủy Thủy nhéo vài cái xong, mới phủi phủi tay, cười nói: thế mới giống chứ!