Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3052 lượt.
vừa vung, tùy tiện viết vài chữ, sau có trống ra một hàng, soạt soạt bắt đầu viết.
Chưa đến một khắc, đã viết hết một tờ giấy, Hoa Nguyên nhìn chữ nhỏ đầy ắp trên giấy, lấy làm khó hiểu hỏi:
“Thế là được rồi sao?”
Tiểu Tiểu gật đầu: “Được rồi!” Từ ma ma hiểu ý mà cười, cái này thì được rồi, nhưng nếu như Hoàng thái hậu tiếp tục làm khó, ải này vẫn không qua nổi.
“Các ngươi cũng đừng lo lắng, nếu như Hoàng thái hậu thật sự muốn làm khó ta, ta cũng có cách thoát thân. Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi!”
Thổi khô vết chữ trên giấy, Tiểu Tiểu cẩn thận gấp lại, kéo cái ngăn bí mật dưới giường ra, cầm vài bình nhỏ, nhét vào tay áo cùng với tờ giấy. Cười nói”:
“Thế là ổn rồi…”
“Nương nương, cẩn thận cánh tay của người…” Từ ma ma lo lắng chỉ chỉ cái cổ tay mà lúc nãy Tiểu Tiểu nhét đồ đã để lộ ra, lúc Tiểu Tiểu cúi đầu xuống nhìn, không khỏi đỏ mặt nói:
“Sao không nhắc sớm cho ta một tiếng chứ?”
Tối qua mệt quá, quên mất bôi thuốc, bây giờ thân thể không khó chịu nữa, nhưng những vết hôn này vẫn hiện rõ. Động tác mạnh một chút, rất có khả năng sẽ để lộ ra, nếu như bị người khác phát hiện, thế há chẳng phải là phiền phức to hay sao?
“Tiên phi muội muội thật là cao giá nhỉ, Uyển Nhi ma ma đã đi mời muội gần hai canh giờ rồi, cuối cùng thì Tiên phi muội muội cũng đến.” Theo Uyển Nhi vào cửa, nhìn người chi chít trong phòng, Tiểu Tiểu đúng là giật nảy cả mình. Nhưng cũng chỉ là kinh ngạc một chút thôi, chứ cũng chẳng nhảy bật lên thật.
Hoàng thái hậu, đúng thật là nhắm vào nàng rồi, phỏng chừng là muốn ra oai phủ đầu với nàng, hoặc là muốn giết gà dọa khỉ đây mà, bằng không thì cũng chẳng mời nhiều người như vậy tới xem. Có điều đáng tiếc, cách nghĩ của bà ta không tệ, nhưng lại chọn sai đối tượng. Chọn trúng nàng, Hoàng thái hậu định sẵn là phải thất vọng rồi.
“Lời này của Liên phi không đúng rồi, lời dặn của Hoàng thái hậu còn chưa hoàn thành, thần thiếp sao dám đến đây chứ? Liên phi, nếu như là cô, cô chưa hoàn thành nhiệm vụ mà dám lập tức đến ngay hay không?”
Tiểu Tiểu khinh thường nhìn ả một cái, mụn nhọt trên mặt mới khỏi có mấy ngày, thì đã đợi không được mà muốn chơi nổi rồi hả. Thật không hiểu nổi ả nữ nhân này nghĩ gì nữa, người ta nói ngã một keo leo một nấc, nhưng ả đã ngã một keo rồi, sao vẫn chưa leo được nấc nào thế nhỉ? Cho dù quan hệ giữa ả và Hoàng thái hậu có tốt đi nữa, bọn người Vân phi còn chưa nói gì, ả ồn ào cái quái gì chứ.
“Ồ? Thế ý của Tiên phi là đã hoàn thành xong lời căn dặn của ai gia rồi ư?” Hoàng thái hậu khẽ nhướn mày ngài, ban nãy lúc vào cửa Uyển Nhi đã ra hiệu bằng mắt với bà, Tiên phi căn bản là chẳng đem gì theo cả, càng không thể đã chép xong cung quy, bà ngược lại muốn xem thử, trước mặt nhiều người như vậy, nàng ta lật ngược tình thế ra sao?
“Các vị ái phi đều bình thân cả đi!” Hoàn hồn lại, Hoàng thượng đã bảo các phi tử đứng dậy, tứ phi chỉ cúi đầu, còn những phi tử khác đều quỳ hành lễ. Nhìn xuân sắc đầy phòng đều đã đứng dậy, từng người đều tự mình tìm một vị trí ngồi xuống, Hoàng thượng cười nói:
“Trẫm chỉ đến vấn an mẫu hậu, mọi người tiếp tục đi!”
Hoa Nguyên và Từ ma ma đứng hầu bên ngoài, trên tay lại không hề cầm cung quy, mà trên bàn ở bên trong, cũng chẳng thấy dấu vết của cung quy đâu cả, Hoàng thượng cười tà nhìn Tiểu Tiểu một cái, Tiểu Tiểu rùng mình, Hoàng thượng này – chẳng có ý đồ gì tốt hết.
“Hoàng thượng, ban nãy bọn thiếp đang nói đến việc chép một trăm lần cung quy của Tiên phi, Hoàng thái hậu nương nương đang bảo Tiên phi giao ra đấy?” Liên phi híp mắt cười, tràn đầy xuân sắc mà nhìn Hoàng thượng, một lát để ngài nhìn thấy sự thảm hại của Tiên phi cũng tốt, miễn cho cả ngày nhớ thương tới Tiên phi này.
Tiểu Tiểu nhìn thấy biểu tình này của ả thì liền cảm thấy chán ghét, người gì thế này, cho dù Hoàng thượng đến, cùng đâu cần nhìn Hoàng thượng một cách ghê tởm như vậy để nói chuyện chứ, cứ như đã mấy trăm năm chưa thấy qua đàn ông vậy á.
“Vậy sao? Thụy Tiên, trẫm cũng muốn xem thử cung quy của nàng đấy?” Nghiền ngẫm nhìn nàng, Hoàng thượng cười thầm trong lòng, ‘Tiên phi’ hiện tại này hình như rất lợi hại, hôm nay nàng đến tay không, chẳng lẽ còn có thể lấy vật ra từ trong không khí chắc?
“Hoàng thượng, Hoàng thái hậu, cung quy đương nhiên là thần thiếp đã chép xong rồi. Mời Hoàng thượng, Hoàng thái hậu đến xem!”
Cẩn thận lấy tờ giấy trắng mỏng manh kia từ trong tay áo, Tiểu Tiểu đưa nó lên trước bàn của Hoàng thái hậu, nàng cười tươi hẳn lên, mà Hoàng thượng nhìn nụ cười tươi tắn kia của nàng, trong lòng bỗng thấy rùng mình: nàng cười tươi quá rồi đấy, tờ giấy này chắc chắn có vấn đề!
Nhìn tờ giấy mà Tiểu Tiểu đưa qua kia, chúng phi tử đều trừng to mắt vươn dài cổ tò mò mà xem, chỉ tiếc là cách xa quá, cổ bọn họ có vươn dài hơn nữa thì cũng chẳng tới, một tờ giấy mỏng manh, thật sự có thể chép một trăm lần cung quy được sao? Trong ấn tượng của bọn họ, một trăm tờ giấy như thế này, cũng chẳng chép được một bả