Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3050 lượt.

ểu Tiểu biết hôm nay mình đã qua ải rồi. Một cái mũ không lớn cho Hoàng thái hậu đội, bà vì mặt mũi nên sẽ không thể làm khó mình nữa.
“Ai gia mệt rồi, các ngươi đều về cả đi!”
Lời hay, lời dở Tiên phi đều đã nói hết, một bà lão như bà còn có thể nói được gì nữa? Nếu như nói là bảo nàng ta chép nội dung của cung quy, thế thì trở thành người không nói đạo lý, không có chừng mực, đem nhiệm vụ không thể hoàn thành cố ý phân cho nàng ta; nếu như nói là ý mà nàng ta viết, sự tức giận ban nãy mình cũng chịu uổng rồi…càng nghĩ càng buồn bực, mặt Hoàng thái hậu càng lúc càng tái, tim đập càng lúc càng lợi hại, Tiểu Tiểu nhìn ra được sự khác thường của bà, nhưng lại thông minh không lắm lời. Nàng đã nghĩ nếu như không thể qua ải, thì dùng việc chữa bệnh cho Hoàng thái hậu để trao đổi, nhưng bây giờ nàng đã qua ải rồi, mà Hoàng thái hậu cũng không phải người bình thường, bà ta là người đã làm khó mình nhiều lần, không cần thiết vì bà ta, khiến cho mình chơi nổi lần nữa.
Hoàng thượng đối với nàng, chắc là có chỗ hoài nghi rồi thì phải? Hôm qua chuyện của Nặc Nhi, hẳn là hắn đã có cảnh giác rồi, sau này mỗi một bước, nàng đều phải cẩn thận một chút. Phải đợi cho đến khi sát thủ tới tìm nàng, dùng kế đánh tráo, thì nàng có thể hoa hoa lệ lệ mà rời sân rồi. Về phần bên chỗ Vu tướng, nàng sẽ lén báo thù, có thể sau này từ từ tính, bây giờ còn chưa gấp. Chí ít trước lúc nàng ‘Chết’, nàng chưa định động tới ông ta, Lân vương cũng từng nói, đợi sau khi nàng ra ngoài rồi mới tính sổ với Vu tướng.
“Mẫu hậu, người không sao chứ?” Hoàng thượng trừng Tiểu Tiểu một cái, quan tâm hỏi.
“Hoàng thượng, ai gia không sao. Chỉ là tuổi tác đã cao, bệnh cũ thôi, nằm một lát là được!” Run rẩy đứng dậy, Uyển Nhi dìu Hoàng thái hậu từ từ rời đi, Hoàng thượng lẳng lặng nhìn bóng lưng Hoàng thái hậu, mãi đến khi bà rời khỏi tầm mắt mọi người thì mới quay đầu lại, lạnh giọng nói:
“Đều tản hết cả đi, Tiên phi, chuyện đó trẫm không truy cứu nữa. Nhưng ban nãy nàng chống đối Hoàng thái hậu, trẫm phạt nàng đến Ngự thư phòng hầu hạ mười ngày để chuộc tội.”
Đến Ngự thư phòng hầu hạ? Thế há chẳng phải mỗi ngày đều ở cùng Hoàng thượng sao? Từng cặp mắt đố kị lướt tới, Tiểu Tiểu bực dọc nhìn về phía Hoàng thượng, đến Ngự thư phòng hầu hạ, nàng cóc thèm, như thế hình như cả ngày đều đụng mặt với Lân vương, Sóc vương thì phải?
“Hoàng thượng, xin hỏi thiếp có sự lựa chọn không?”
Bị người ta lôi kéo ra ngoài, Tiểu Tiểu tức giận bừng bừng hỏi.
“Không được!” Thấy nàng tức giận, tâm tình Hoàng thượng tốt lên, xem ra con người quả nhiên là có thói hư tật xấu, thấy người khác không vui, tâm tình của mình lại tốt hẳn lên rất nhiều.
“Nhưng mà, thiếp đã chống đối Hoàng thái hậu thế nào, những lời thiếp nói kia đều là lời thật được không vậy hả?”
Tên Hoàng thượng này, bảo đảm là lấy việc công báo thù riêng! Nói thật mà cũng bị phạt, lại còn làm người sai vặt cho hắn nữa chứ, nàng đảm bảo sẽ ở trong Ngự thư phòng của hắn càng giúp càng bận, càng giúp càng loạn cho mà xem!
“Là lời nói thật, nhưng lời của Hoàng thái hậu hẳn là nàng nên phục tùng tuyệt đối, lần này đã để nàng nhắm được sơ hở, lần sau thì sẽ không dễ đâu, ‘Thụy Tiên’, không phải lần nào nàng cũng may mắn như vậy được.”
Hoàng thượng cười nhìn Tiểu Tiểu, môi hồng hơi nhếch lên kia, khiến hắn rất muốn cúi đầu xuống thưởng thức một phen. Nhưng bây giờ hắn sẽ không làm vậy, hắn phải nhẫn nại, đợi hai ngày nữa là được, chỉ cần gỡ bỏ được mặt nạ của nàng, thì nàng là của hắn rồi.
“Hoàng thượng, xin lỗi, vận khí của thiếp luôn rất tốt!” Quay đầu nhìn về phía Hỷ công công, tên Hoàng thượng này có bệnh à, nói chuyện với nàng sao đột nhiên lại thân thiết thế này? Nhiều lần thấy hắn vô lại, lạnh lùng, hắn như vậy khiến cho người ta cảm thấy thật không quen.
Hỷ công công cúi đầu, không nháy mắt ra hiệu gì với Tiểu Tiểu cả, Tiểu Tiểu buồn bực đi theo Hoàng thượng. Ngự thư phòng thì ngự thư phòng, nàng cũng đâu phải chưa từng tới qua, cùng lắm thì tiếp tục thưởng thức mấy lá trà đắt đỏ bên chỗ Hoàng thượng vậy.
***
“Thụy Tiên, mài mực!” Người nào đó khoan khoái ngồi trên ngự ỷ, mở tấu chương ra bắt đầu phê duyệt, Hỷ công công đứng bên chuẩn bị giúp mài mực, để lát thêm mực cho Hoàng thượng, Hoàng thượng phất phất tay, hạ lệnh với Tiểu Tiểu mông mới vừa đặt xuống.
“Hoàng thượng, không phải Hỷ công công vẫn luôn mài mực hay sao? Việc này ông ta đã làm quen rồi, thiếp thôi đi vậy!” Cười khan một tiếng, nàng lười lắm, không muốn qua đó làm việc đâu, để nàng ngồi một bên uống trà là được rồi.
“Hỷ công công, ra ngoài!” Hoàng thượng ngẩng đầu lên, mặt đầy ý cười, đáng chết lại rất mê người, cười giống như Lân vương vậy, đáng tiếc khi cười lên lại không khiến cho Tiểu Tiểu tim đập dữ dội như Lân vương mà thôi.
Thì ra, khuôn mặt gần giống như nhau, người quen thuộc nhìn vào thì vẫn thấy có sự khác biệt. Tiểu Tiểu biết mấy người bọn họ lớn lên rất giống nhau, nhưng tính cách ba người lại khác xa: Hoàng thượng khá lạnh lùng, Sóc vương khá tà mị, mà Lân vương thì lại kh