Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3049 lượt.
á là ôn hòa, như ánh mặt trời vậy. Bây giờ Hoàng thượng lạnh lùng cũng đã cười rồi, hơn nữa còn cười rất cởi mở nữa, rất ấm áp, nhưng tại sao so sánh với Lân vương, vẫn cảm thấy không giống nhỉ?
“Thụy Tiên, mài mực!” Thấy Tiểu Tiểu nhìn hắn cười đến ngẩn ngơ, long tâm Hoàng thượng kinh ngạc, sớm đã biết nụ cười của mình không ai địch nổi, hóa ra tiểu nha đầu này cũng như vậy. Xem ra sau này phải ít làm mặt lạnh với nàng, cười nhiều, thân thiện hơn một chút, việc lấy được trái tim nàng cũng không thành vấn đề.
“Ờ!” Không cam không nguyện mà đi lên phía trước, mực Hỷ công công đã đặt sẵn, nhưng nước thì vẫn chưa rót vào, Tiểu Tiểu cầm lấy bình nước chuyện dùng cho việc mài mực ở bên cạnh, chẳng thèm xem xét mà cứ thế rót vào…
Nước còn chưa rót xong, thì tay đã bị người ta nắm lại, Tiểu Tiểu ngẩng đầu, lấy làm khó hiểu mà nhìn Hoàng thượng lúc này đã đứng bật dậy:
“Sao thế? Vẫn chưa rót xong mà?”
“Còn chưa rót xong? Chẳng lẽ muốn nhấn chìm luôn đống tấu chương này luôn hả?”
Tuy nàng trầm mê mỹ sắc của hắn, nhưng làm việc cũng đừng nên không chuyên tâm thế chứ? Số nước này, là lượng dùng cho ngày hôm nay, ít nhất cũng phải mài tám lần mười lần, nàng thì hay rồi, toàn bộ rót hết ra, nếu như không phải hắn phản ứng nhanh, tấu chương đã bị ngập nước luôn rồi.
“Ặc…xin lỗi, thiếp không nhìn thấy, lần đầu tiên thiếp mài mực giúp người khác, không có kinh nghiệm, lần sau sẽ không nữa, bảo đảm sẽ không!” Nhìn thấy thành quả trên bàn, trong lòng Tiểu Tiểu lén cười, tiếp tục như vậy, không tin Hoàng thượng còn có thể tiếp tục dùng nàng. Ban nãy đích thực là nàng vô tâm, không cố ý làm như vậy, kết quả là tay không theo chỉ huy của đầu óc, cứ thế mà làm…
Thật không thẹn là tay của Tiểu Tiểu, có thể nghĩ thay cho Tiểu Tiểu như vậy, Tiểu Tiểu bội phục mà nhìn tay mình, trong lòng đắc ý dạt dào.
“Còn có lần sau?” Hoàng thượng lắc đầu thở dài: “Trẫm thật hoài nghi, nếu để nàng giúp, đêm nay trẫm khỏi cần ngủ nữa!”
Hoàng thượng búng tay, Hỷ công công chạy vào, nhìn đống lộn xộn trên bàn, lầy làm khó hiểu mà nhìn Tiểu Tiểu đang đứng bên một cái, rồi mau chóng dọn dẹp…
Nương nương, biết ngay là người sẽ gây họa mà, haizz, Hoàng thượng đang hoài nghi người rồi, nhưng lão nô không dám nói với người, bây giờ lão nô đang bị giám thị.
Một cái liếc mắt của Hỷ công công, đương nhiên là Tiểu Tiểu nhìn thấy rồi, tưởng là ông ta đang oán mình gây họa, nàng cười vô tà: Hết cách, ta đây không nhịn được, chứ không phải cố ý đâu.
Nhìn thấy hai người “Liếc mắt đưa tình”, Hoàng thượng đã ngồi lại vào ghế liền bực bội cau mày:
“Hỷ công công, ngươi ở trong hầu hạ đi!”
“Thế thiếp thì sao?” Chỉ vào mũi mình, Tiểu Tiểu rất tận tâm mà hỏi.
“Nàng…đứng một bên học hỏi một chút, bắt đầu ngày mai là nàng hầu trẫm…”
Hoàng thượng nhìn Hỷ công công một cái, một chủ ý không tồi xẹt qua, vẻ không vui trên mặt hắn thoáng chốc biến mất, Hoàng thượng bật cười ha hả:
“Hỷ công công, dạy Thụy Tiên phải làm người sai vặt như thế nào cho thật tốt, đêm nay phải dạy cho xong. Từ ngày mai trở đi do Thụy Tiên hầu hạ, nếu như nàng ấy làm sai chỗ nào…”
“Thì sao?”
Hoàng thượng cười gần giống với Sóc vương, Tiểu Tiểu ngứa hết cả da đầu, đây là dấu hiệu chẳng có chuyện gì tốt lành , chắc chắn là hắn đang có chủ ý xấu xa nào đấy rồi.
“Hoàng thượng, sẽ làm sao?” Hỷ công công run rẩy, bất an nhìn Hoàng thượng, phỏng chừng là chẳng có chuyện gì tốt lành, chuyện hôm đó Hoàng thượng vẫn còn chưa tính sổ với mình, có phải muốn tính luôn bây giờ không?
“Rất đơn giản, Thụy Tiên, cổ nhân chẳng phải có câu ‘một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa’ hay sao? Chúng ta là phu thê, nàng là phi tử của trẫm, trẫm đương nhiên là không nỡ trừng phạt nàng rồi. Nhưng Hỷ công công, bởi vì là ông ta dạy nàng, nếu như nàng làm sai, do ông ta chịu phạt, điều này không quá đáng đấy chứ?”
Tay Hoàng thượng khẽ gõ lên mặt bàn, quan hệ giữa nàng và Hỷ công công không tầm thường, nàng sẽ không ngồi nhìn Hỷ công công mà không lo.
Mà Tiểu Tiểu nghe xong cũng hiểu được ý của Hoàng thượng, nàng bật cười:
“Không quá đáng, không quá đáng!”
“Hoàng thượng, cái này…” Hỷ công công ấm ức nhìn Tiểu Tiểu, rồi lại nhìn về phía Hoàng thượng, đúng là sợ cái gì thì cái ấy sẽ đến, Hoàng thượng quả nhiên đang trừng phạt ông, bằng không sao lại đem cái nhiệm vụ gian nan này giao cho ông chứ?
“Hỷ công công, ngươi có thái độ gì thế hả? Chẳng lẽ ngươi cho rằng việc ở Ngự thư phòng, nương nương có thể ngốc đến nỗi một đêm mà vẫn chưa học được hay sao?” Hoàng thượng làm bộ kinh ngạc mà nhìn Hỷ công công, thật ra hắn rõ hơn ai hết, nếu như Thụy Tiên có thể học được, thì nàng đã chẳng phải là Thụy Tiên tinh nghịch cổ quái rồi.
“Hoàng thượng, nương nương, nô tài không dám, nô tài không dám!” Hỷ công công vội vàng quỳ xuống nhận sai, may mà bên chỗ Tiên phi có đủ mọi loại thuốc bôi ngoài da, nếu có bị phạt, bởi duyên cớ do nàng ấy, đòi nàng ấy một ít để hồi phục cho mau.
“Hỷ công công, th