Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3035 lượt.
ng phủ.
“Nàng ta đã nói gì?”
Vu tướng híp mắt, ả nữ nhân này biết độc thuật, chỉ cần đừng phát giác ra điều dị thường là được.
“Cha, cha yên tâm đi, khi con gái hạ độc nàng ta xong, con gái vẫn luôn nói chuyện về Lân vương với nàng ta, tuy bề ngoài nàng ta khá trấn tĩnh, nhưng bên trong…thì khẩn trương không thôi, có điều nàng ta vẫn còn khá quan tâm đến nhà chúng ta, nàng ta rất lo ngại trong cung có ai đang nghe lén hay không, hình như rất che chở cho nhà chúng ta.” Thủy Thủy lấy làm khó hiểu lắc đầu, nhất định là ảo giác của nàng, sao nàng ta có thể bảo vệ nhà nàng được chứ? Nàng ta chẳng có quan hệ gì với nhà này hết.
“Vậy ư? Chỉ cần nàng ta không phát hiện, tối nay là có thể dùng được rồi, ngày mai là tiệc sinh nhật của Nhị hoàng tử, vừa hay để nàng ta đề cập với Lân vương. Có đứa bé, chắc Hoàng thượng sẽ không phản đối đâu! Quản gia, việc nay cứ giao cho ngươi làm. Qua tối ngày mai, thì có thể…”
Vu tướng làm tư thế giết, Thủy Thủy cao hứng bật cười, Lân vương cưới nàng rồi, nếu như nàng ta không chết, sao hắn có thể từ bỏ được? Chỉ có người chết là tốt nhất, thời gian sẽ xóa mờ tất cả. Con à, đừng trách mẹ lòng dạ độc ác, mẹ làm mọi thứ đều là vì con!”
“Đúng rồi, Thủy Thủy, nghe nói Lân vương phủ có một tiểu cô nương đến ở, chừng năm sáu tuổi, Lân vương rất yêu chiều con bé, thậm chí cho phép tiểu cô nương đó gọi hắn là cha, con phải nghĩ cách. Tiểu cô nương kia khá là bướng bỉnh, phải thuần phục con bé mới được!”
Vu tướng nhìn Thủy Thủy, sau này, Vu phủ phải dựa vào đứa con gái này rồi. Đứa con gái lớn không nên thân, bây giờ người mà ông có thể dựa vào được thì chỉ có đứa con gái nhỏ này mà thôi.
“Vâng, cha! Con gái sẽ chú ý.” Thủy Thủy cười vui vẻ, một con nhóc mà thôi, sau này con mình sinh ra rồi, Lân vương còn không chuyển dời lực chú ý hay sao?
“Ừm, ngoan ngoãn an thai. Phải bảo vệ đứa bé cho tốt, sau này chúng ta còn phải dựa vào đứa bé này đấy?”
Vu tướng nhìn cái bụng vẫn còn chưa nhô lên kia của Thủy Thủy, xem ra giữ lại đứa bé này là đúng, đứa bé này hữu dụng hơn bất cứ thứ gì, đủ đảm bảo cho tướng phủ thịnh mãi không suy.
“Nương nương, người sao vậy? Không sao đấy chứ?” Mắt đưa tiễn tiểu thư tướng phủ rời khỏi, lúc Hoa Nguyên đẩy cửa đi vào, liền thấy Tiểu Tiểu ngồi bẹp trên ghế, vẻ mặt hiu quạnh.
“Ta không sao!” khẽ xua tay, nàng thì có chuyện gì được chứ? Chẳng phải chỉ là khi nghĩ đến việc Thủy Thủy và Lân vương lăn lộn trên giường, cảm thấy hơi chạnh lòng thôi sao?
“Lão đại, rốt cuộc người sao vậy?” Trước nay Lão đại đều hăng hái, có bao giờ thấy nàng ấy suy sụp như vậy đâu? Hoa Nguyên quan tâm đỡ lấy cánh tay Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười nói:
“Không sao thật mà, chỉ là trong lòng hơi buồn thôi!”
Đúng thế, nàng chỉ là thấy hơi buồn, vì Thủy Thủy, vì Vu Hoa, càng vì Lân vương! Ban nãy lúc có mặt Thủy Thủy, nàng còn có thể tự an ủi mình rằng Lân vương sẽ không làm ra loại chuyện đó đâu, nhưng Thủy Thủy vừa rời đi, trong lòng nàng lại không chắc chắn, suy cho cùng thì không có một nữ nhân nào lại đi lấy chuyện này làm trò đùa được. Mà Thủy Thủy, nàng ta cũng hiểu Lân vương, nàng ta không thể đem đứa con không phải của Lân vương gán lên người Lân vương được.
Nhìn thân hình bỗng dưng cứng ngắc của Tiểu Tiểu, Dạ Hoặc cười mị, tay cũng đặt lên bả vai Tiểu Tiểu, dịu dàng xoay người Tiểu Tiểu lại, nhưng người Tiểu Tiểu càng trở nên cứng ngắc. Nếu như y không xuất hiện, có lẽ nàng sẽ thấy vui hơn.
“Ha ha…” Cười gượng gạo, Tiểu Tiểu cười hỏi:
“Sao ngươi biết ta đang ở hoàng cung?”
Bất an nhìn ngó xung quanh, tuy rằng hiện tại nàng chẳng quan trọng gì, Hoàng thượng cũng sẽ không phái người đến ‘bảo vệ’ nàng, nhưng ngộ nhỡ bị người khác phát hiện, nhất định là không ổn, hơi khó giải thích.
“Thám thính đấy à, Dạ Yêu, nàng càng ngày càng không ngoan rồi, nàng là phi tử của Hoàng thượng, sao trước giờ không nói cho ta biết chứ?” Dạ Hoặc cười nhìn Tiểu Tiểu, tuy nụ cười của y rất mê người, nhưng sao Tiểu Tiểu lại thấy nguy hiểm đến thế nhỉ?
“Ta…” Tiểu Tiểu ậm ừ một tiếng, nàng có bao giờ nói chuyện đàng hoàng tử tế với y đâu chứ? Hai người mà gặp mặt thì đảm bảo là chẳng có chuyện gì tốt lành, luôn là nàng bỏ chạy, y đuổi theo phía sau, ngay đến việc nghiêm túc nói chuyện cũng chẳng nhiều, nàng càng không thể chủ động nói gì đấy với y rồi.
“Ngươi đến làm gì?” Hỏi rõ vấn đề này trước đã, đây cũng là điều mà hiện nay Tiểu Tiểu quan tâm nhất, người này không thể nào vô duyên vô cớ đến hoàng cung, càng không thể đột nhiên đến tìm mình được, Tiểu Tiểu và y chẳng có gì thân quen hết cả.
“Đau lòng quá, Yêu, ta đến để tìm nàng mà…” Dạ Hoặc khẽ thở dài một tiếng, nếu không phải chủ yếu đến tìm nàng, y mới lười phải vào cung ấy.
“Tìm ta? Có chuyện gì không?” Lông tơ dựng đứng, y tìm nàng, Tiểu Tiểu không nghĩ ra là có chuyện tốt lành gì.
“Haizz, Yêu, sao nàng luôn có lòng cảnh giác lớn như thế với ta chứ? Ta…nàng nói xem nàng chẳng phải là tiểu thư tướng phủ hay sao? Nàng bâ