Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.
ùng đến một căn phòng sạch sẽ thoáng mát, Hoàng thượng một thân y phục màu vàng nhạt vẻ mặt bình tĩnh ngồi ở phía trên, mà người trong phòng cũng không nhiều lắm, sau khi ngục lui xuống, những người còn sót lại đều là công công. Trong phòng trầm mặc, lúc hỏi chuyện có lẽ bọn họ cũng không có tinh thần như vậy, nhưng yên tĩnh quỳ như thế này, mỗi người bọn họ đều khẩn trương gần chết.
Quỳ hết hai tuần hương, cuối cùng thì Hoàng thượng cũng tỉnh lại trong sự trầm mặc, trong ánh mắt lạnh lùng, không có một chút xíu độ ấm nào, dưới loại ánh mắt ấy, mọi người đều nhịn không được mà phát run…
“Vu tướng, ngươi có lời giải thích nào không?”
Ngắm nghía cái nhẫn ngọc trên tay, trong mắt Hoàng thượng vững vừng trước sóng cả, thu lại ánh mắt sắc bén kia, hắn đang chờ câu trả lời của Vu tướng.
“Lão thần sợ hãi, lão thần cũng không biết là chuyện gì nữa…mong Hoàng thượng thứ tội!”
Vu tướng gắng trấn định cúi đầu, mà ba người còn lại căn bản không dám ngẩng đầu. Người trước mặt là Hoàng thượng, một câu nói có thể lấy mạng tất cả người của Vu phủ. Tình huống như ngày nay, chết cũng không nhận hình như là cách tốt nhất.
“Thế nữ nhân tối nay, là Tiên phi sao?”
Trên bàn, còn bày tập tài liệu, trên đó có ghi chép đại sự từ nhỏ đến lớn của Tiên phi, nữ nhân kia không phải là Tiên phi, Hoàng thượng cũng biết, nhưng hắn muốn nghe Vu tướng ăn nói ra sao.
“Hồi Hoàng thượng, lão thần sợ hãi. Nữ nhân kia, giống hệt tiểu nữ, lão thần cũng không rõ!”
Câu trả lời lấp lửng, lại điển hình cho việc chối bỏ trách nhiệm, nếu như không có hai người kia trong tay, đúng thật là Hoàng thượng không thể trị tội Vu tướng được.
“Ba người các ngươi, có dị nghị gì không?” Mày rồng khẽ nhướn, ánh mắt Hoàng thượng tựa như vô tình mà liếc nhìn bọn họ một cái, mấy người đều cúi đầu, không một ai dám nói chuyện.
“Thế thì là không có dị nghị gì rồi? Vu tướng, thế trẫm đã oan uổng cho ngươi…” Hoàng thượng cười lạnh một cái, trong lòng Vu tướng hơi bất an, mở miệng nói:
“Hoàng thượng không trách lão thần không biết cách dạy con là tốt rồi…”
“Vu tướng khiêm tốn rồi, tính của trẫm ngươi cũng hiểu, ghét nhất là nói dối, xem trẫm như một thằng ngốc…có điều, Vu tướng sẽ không vậy đâu, nhưng Vu tướng đúng là không biết cách dạy con…dẫn lên đây!”
Hừ lạnh một tiếng, cửa nhỏ ở bên mở ra, hai người toàn thân là máu bị người ta hung ác đầy ra ngoài, người ngã nhào xuống đất, trên miệng, trên mặt, trên người đều là vết tích bị roi da đánh.
Đây là…
Bản mặt già nua của Vu tướng lộ ra sự tuyệt vọng, Hoàng thượng ắt đã biết hầu hết sự tình, ban nãy, đang nghĩ cho bọn họ một cơ hội?
“Hai người này các ngươi quen không? Vu tướng à, đừng có nói là không quen biết, có điều bọn họ biết các ngươi đấy…” Âm thanh lãnh mị lần nữa vang lên bên tai bọn họ, Vu tướng đã bắt đầu run rẩy toàn thân, Vu phu nhân thì đã nước mắt đầm đìa:
“Thủy Tiên, con…”
Trước mặt Hoàng thượng, bà không dám đứng dậy, chỉ có thể dùng tay dùng chân bò đến chỗ Thủy Tiên, nhìn những lằn roi trên khuôn mặt vỗn dĩ xinh đẹp, Vu phu nhân lòng đau như cắt, ôm lấy Thủy Tiên bật khóc…
“Mẹ…” Âm thanh ấm ức, yếu ớt cất lên, ban đầu khi bị phát hiện, nàng sớm nên đoán ra kết quả như vậy rồi, điều này cũng không trách được ai. Lúc đầu, con đường này là do nàng chọn lựa, không ngờ cuối cùng lại liên lụy đến cả nhà mình.
“Hoàng thượng, tất cả đều vì tội phụ mà nên, tội phụ nguyện lấy cái chết tạ tội. Người nhà của ta, đều là vô tội, mong Hoàng thượng…”
Dùng hết sức lực toàn thân, Thủy Tiên giãy khỏi sự ôm ấp của Vu phu nhân, nàng bò lên trước vài bước, yếu ớt nói.
“Mong trẫm làm gì? Tha cho người nhà của ngươi ư? Dùng cái thân tàn hoa bại liễu của ngươi bảo trẫm tha cho bọn họ? Thủy Tiên, ngươi đúng là tự đánh giá mình quá cao rồi đấy? Muốn chết sao? Không dễ thế đâu, nếu như các ngươi ai dám chết, thì đừng trách trẫm không khách khí!”
Hoàng thượng âm hiểm nói, quả thật là chuyện này mà chịu được thì còn chuyện nào không chịu được nữa, chẳng qua chỉ cho phép nàng ta về nhà thăm người thân một chuyến, thế mà bọn họ dám làm ra chuyện thay xà đổi cột như vậy. Mà cô nàng đáng ghét kia, thì càng ghê gớm hơn, sau khi quấy rối trái tim mình xong, thì liền bỏ đi một mạch? Hơn nữa còn dùng phương thức rời đi thế kia nữa chứ?
“Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, cặn cặn kẽ kẽ nói hết đầu đuôi câu chuyện ra, một chữ cũng không được che giấu!”
Lạnh lẽo nhìn Vu tướng, lửa giận trong lòng không đâu phát tiết, phát lên người ông ta vừa hay!
“Hoàng thượng, là lỗi của tội thần, khi đó…”
Tỉ tỉ mỉ mỉ, đem câu chuyện Thủy Tiên rời nhà đi, tìm khắp không thấy bóng người, cuối cùng hết cách đành phải bỏ tiền ra thuê Tiểu Tiểu kể hết một lượt, Hoàng thượng nhíu mày, đợi Vu tướng nói xong toàn bộ, hắn nhướn mày:
“Còn nữa không? Nói hết rồi à?”
Ông ta cũng nói ra kha khá rồi, nhưng có một chuyện, vừa hay Hoàng thượng biết được, mà Vu tướng bởi vì thể diện nên không nói ra. Thật ra điều ông ta không nói ra há chỉ có một chuyện, ngay đến chuyện hạ độc Tiểu Tiểu c