Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2922 lượt.
được, Điểm Điểm tìm đến cũng rất là bình thường.
“Ừm, mẹ, mẹ vẫn khỏe chứ!”
Cùng gia gia giao lưu tình cảm xong, Điểm Điểm liếc về phía Tiểu Tiểu đang không ngừng nhìn ra cửa. Chắc mẹ cũng yêu cha nhỉ, lần này, bé là lén chuồn ra ngoài, cha không hề biết. Sớm biết mẹ để ý đến cha như vậy, đáng ra Điểm Điểm nên dẫn cha cùng ra ngoài mới phải.
“Khỏe, Điểm Điểm có vâng lời không, ngoan không?”
Thu lại cặp mắt thất vọng, hắn sẽ không đến, sao hắn có thể đến được cơ chứ? Sắp làm tân lang, sắp cưới vợ rồi…Tiểu Tiểu, mi là cái thá gì chứ?
Hai mắt ảm đạm, không trốn tránh sự thăm dò của Điểm Điểm, Điểm Điểm nhìn mẹ, rồi lại nghĩ về cha mấy ngày gần đây, một chủ ý to gan cứ vậy mà xuất hiện trong lòng bé, được đấy chứ?
“Điểm Điểm ngoan lắm! Chỉ là cha ấy à, gần đây cha tiều tụy chết đi được. Điểm Điểm nhìn mà lo lắm đó?”
Nhìn sự lo lắng không chút che đậy trên gương mặt của Tiểu Tiểu, Điểm Điểm liền biết nước cờ này của mình đã đi đúng rồi, thế thì một lát bảo Như Nhi lén dẫn cha tới, không phải cha và mẹ sẽ hòa hảo rồi hay sao?
“Tiểu Tiểu, chúng ta phải nghĩ cách cứu Vu gia trước, những chuyện khác có thể đợi sau rồi nói!”
Với sự thông minh của Điểm Điểm, tuyệt đối không vô duyên vô cớ nhận cha, Lân vương kia, quan hệ với Tiểu Tiểu nhất định là không cạn, ấn tượng Điểm Điểm đối với hắn, chắc hẳn là tốt lắm đây. Cuối cùng Tiểu Tiểu gả cho ai ông không có ý kiến, chỉ cần người đàn ông đó có thể đối xử tốt với Điểm Điểm, tốt với Tiểu Tiểu thì cũng đã đủ rồi. Nhưng, việc bây giờ này lại cần thiết phải làm, từ đây đến buổi trưa ngày mai, chỉ còn ngắn ngủi không quá mười canh giờ.
Người nhiều, rất khó cứu, nhưng nếu như người ít, muốn cứu ra thì dễ hơn nhiều. Hoàng thượng giết Vu gia, ông cũng đã nghĩ kĩ rồi, mục đích thật sự cũng chỉ là muốn khiến Tiểu Tiểu hiện thân mà thôi. Nếu như Hoàng thượng thật sự từ bỏ được Tiểu Tiểu, thì cũng chẳng xuất động nhiều binh lực thế này để tìm một kẻ đào phạm như Tiểu Tiểu.
“Sư phụ, nói cho con biết nguyên nhân, bằng không, con không chấp nhận!”
Thanh âm Tiểu Tiểu không lớn, nhưng tính khí ương ngạnh của nàng lại bị nổi dậy. Ông lão thở dài một tiếng, đồ đệ của mình, ông hiểu hơn ai hết, sao vẫn cố chấp như vậy chứ?
“Tiểu Tiểu…” Sư phụ khó xử mà nhìn Tiểu Tiểu, Điểm Điểm ôm đầu ông lão, cười nói:
“Gia gia à, người hãy nói nguyên nhân cho mẹ đi! Người cũng từng nói, mẹ là một kẻ đầu óc gỗ du (1) mà, không hỏi rõ, nào có bỏ qua dễ dàng vậy được?” Điểm Điểm làm ra vẻ người lớn nói, khiến cho Tiểu Tiểu không nhịn được cau mày, đây là thằng con gì thế này, lại dám nghiêm túc như vậy mà nói bà mẹ của nó là một kẻ đầu óc gỗ du? Nó mới là kẻ đầu óc gỗ du không thể mở mang được ấy?
“Điểm Điểm…” Một tiếng thét giận dữ, Tiểu Tiểu liền chạy tới, mà Điểm Điễm thì gắng sức mà dán vào trong lòng của ông lão, ông lão tức giận nói:
“Được rồi, nói chính sự trước! Điểm Điểm, đừng kích động mẹ của con nữa, con đi chỗ khác chơi trước đi, gia gia và mẹ con nói chút chuyện!”
Điểm Điểm lè lưỡi, làm mặt quỷ, vui vui vẻ vẻ chạy ra ngoài, Tiểu Tiểu nghi hoặc nhìn bé, bị mắng mà vẫn vui như vậy, Điểm Điểm không sao đấy chứ?
Trong lòng cảm thấy quái lạ, Tiểu Tiểu không yên tâm nhìn bóng người chạy ra ngoài của Điểm Điểm, ông lão ho khan một tiếng, trầm giọng nói:
“Tiểu Tiểu, còn nhớ lai lịch của con mà sư phụ từng nói không?”
Tiểu Tiểu gật gật đầu, nàng là một cô nhi, lúc còn rất nhỏ, sư phụ nói là trong lúc còn đang bọc tã, sư phụ nhặt được mình ở bên đường của cửa thành, khi đó trời tối om, nếu như không phải Tiểu Tiểu đúng lúc khóc lên một tiếng, thì bây giờ đã không có một Tiểu Tiểu lớn chừng này rồi.
“Tiểu Tiểu, thật ra khi đó… có lẽ không phải phụ mẫu của con nhẫn tâm vứt bỏ con. Lúc đó khi vi sư nhặt được con, người con mắc bệnh nặng, sớm chỉ còn chút hơi tàn…sư phụ ôm con trở về trên núi, cứu đúng nửa tháng mới giữ lại được cái mạng nhỏ của con, vì vậy mà khi đó, có lẽ bọn họ vốn không hề muốn vứt bỏ con…”
Ông lão đau lòng nhìn Tiểu Tiểu, rất uyển chuyển mà nói.
“Không phải muốn bỏ rơi con? Thế thì sẽ đem một đứa bé bọc trong tã ném ở bên đường hay sao?” Lông mày Tiểu Tiểu khẽ nhíu, bất kể nói thế nào, cho dù đứa bé có mắc bệnh nặng đi nữa, cũng không thể đem nó vứt bên đường chứ. Còn hơi thở thì phải chữa, không còn hơi thở thì cũng phải đào hố đem chôn chứ? Sau này, nàng mệnh lớn, may mà gặp được sư phụ, nếu như không phải sư phụ đi ngang qua đó, nếu như không phải nàng đúng lúc khóc lên một tiếng, bây giờ…
Mọi chuyện không cần nói nữa.
“Sư phụ, người đừng nói là, phụ mẫu con có quan hệ với bọn người Vu tướng đấy nhá?”
Đúng thật là nực cười, nếu đúng như thế, Tiểu Tiểu không dám tưởng tượng…
“Vu tướng có cô con gái lớn, tên gọi Thủy Nhu, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, lúc vừa sinh ra một tháng, bệnh chết!”
Ông lão trầm mặt, u ám nói. Tuổi của Tiểu Tiểu xấp xỉ với Thủy Nhu, mấu chốt là khi đó trên người Tiểu Tiểu có đeo một miếng ngọc bội, không lâu trước ông đã từ ngọc bội mà xác định được thân thế của Tiểu Tiểu. Bao