Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2899 lượt.
i đêm nhiều quá, thật sự gặp phải ma rồi chứ? Không biết là ác mộng gì, ta rất có hứng thú muốn biết đấy?”
Tiểu Tiểu cười trào nhìn ả ta, ngu xuẩn! Ả đàn bà này quá ngu xuẩn! Ác mộng gì? Nếu như không phải bình thường làm nhiều chuyện xấu quá, có thể gặp phải ác mộng chắc?
“Ngươi…Tiên phi, hẳn phải gọi ngươi là Tiểu Tiểu chứ nhỉ? Đừng nói với ta ta ra nông nỗi như bây giờ không liên quan đến ngươi?”
Liên phi tức giận trừng Tiểu Tiểu, đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, bây giờ nàng ta ở trong tù, ả cóc thèm sợ nàng ta.
“Sao rồi? Cô ra sao thì liên quan gì đến ta? Liên phi có chứng cứ không?”
Tiểu Tiểu khinh thường nhìn ả ta một cái, nàng thật không tin, Liên phi này có thể làm quái gì được nàng.
“Ngươi…trừ ngươi ra, chẳng lẽ còn có người khác hay sao?”
Liên phi nhướn mày, lườm Tiểu Tiểu đang ngồi trên bãi cỏ, mắt nhỏ xoay chuyển, hình như nghĩ đến gì đó, ả ta bật cười ha hả:
“Người đâu, người đâu!”
Cửa mở ra, đi vào là cung nữ mà ả ta mang theo, còn có ngục tốt, trong tay ngục tốt còn bưng hai món ăn, một chén cơm! Đây là bữa trưa của Tiểu Tiểu, tuy không phong phú lắm, nhưng cơm rau cũng không phải là người khác để thừa, hơi nóng nghi ngút, hương vị của cơm cũng bốc lên, ngập tràn trong lao phòng.
“Hô, không biết bắt đầu từ khi nào, đãi ngộ của phạm nhân trong nhà lao này lại tốt đến vậy? Còn là mới vừa xào nữa đấy? Hừm, thơm thật…”
Tựa như trong lúc không chú ý, một ngụm nước bọt liền phi vào trong cơm rau, Liên phi hài lòng gật đầu, ra hiệu ngục tốt bưng đến trước mặt Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu nhìn cơm rau chốc lát, ban nãy động tác nhỏ kia của ả, không phải ngây thơ đến mức nghĩ rằng có thể qua mặt được nàng đấy chứ? Đồ mà chó đã đụng vào, nàng cóc thèm ấy?
Lắc lắc đầu, Tiểu Tiểu cười lạnh nói:
“Thứ đã bị người khác chà đạp, ta sẽ không ăn!”
Khinh thường nhìn Liên phi một cái, sắc mặt Liên phi hơi đỏ:
“Ai chà đạp qua chứ?”
Ả ta chẳng qua cũng chỉ là không cẩn thận nhổ ít nước bọt lên đấy mà thôi, sao có thể tính là chà đạp được chứ?
“Chó! Không phải nói cô, cô chột dạ hả?’
Lạnh lùng nhìn ả, đùa với lửa thì sao, nàng là người mà Hoàng thượng muốn bắt, không tin ả ta dám đụng đến nàng.
“Ngươi…người đâu, lôi nàng ta ra đây cho bổn cung, hung hăng mà đánh!”
Không khách khí với Tiểu Tiểu nữa, trên mặt Liên phi xẹt qua một tia tàn ác, Tiểu Tiểu cười hi hi nói:
“Cám ơn tỷ tỷ rồi, tỷ tỷ đúng là biết chiếu cố cho muội muội mà!”
Ban nãy còn tỷ tỷ muội muội, không ngờ bây giờ đã trở mặt rồi sao? Khinh thường nhìn ả ta, chỉ là ngục tốt bên cạnh ả ta không ai nhúc nhích, tựa như không hề nghe thấy lời của ả ta vậy.
“Các ngươi đều muốn tạo phản hả? Còn không mau lên!”
Nổi nóng đợi ngục tốt, bọn chúng sao lại có thể làm lơ mệnh lệnh của ả như vậy chứ?
“Xin lỗi, nương nương, Tiên phi nương nương là tạm thời đến làm khách, Hoàng thượng có lệnh, ai cũng không được đụng đến một sợi lông tơ của nàng ấy!”
Ngục tốt cầm đầu đứng ra, cung kính hồi đáp.
“Cái gì…ta là Liên phi, lời của ta cũng không được sao?”
Sắc mặt Liên phi đỏ lên, Tiểu Tiểu cười tươi rói, ả đàn bà này, chỉ biết gào to loạn xị, dường như bị mình làm cho tức đến choáng luôn rồi thì phải? Với tính cách của Hoàng thượng, muốn đánh muốn phạt hắn đều sẽ đích thân đến nói, tuyệt đối sẽ không mượn tay người khác.
“Liên phi nương nương giận rồi sao? Nếu như lời nói của nương nương còn có tác dụng hơn của hoàng huynh, đương nhiên là không thành vấn đề…”
Trong tiếng cười trong trẻo, Sóc vương chầm chậm đi vào, hắn cười nhìn Liên phi, nhưng giọng điệu nói chuyện lại lạnh thấu xương…
“Ngươi…Sóc vương gia sao cũng đến rồi vậy? Xem ra mặt mũi của Tiên phi thật không nhỏ nha, ha ha, nếu vương gia đã đến, thế thì bổn cung đi trước đây, không cản trở các người trò chuyện…”
Mờ ám nhìn hai người một cái, Liên phi cười hi hi đi ra ngoài. Sóc vương cười tỉnh bơ một cái, nhìn cơm rau vẫn còn bốc hơi nóng ở gần cửa, lấy làm khó hiểu hỏi:
“Nàng vẫn chưa dùng bữa? Nhân lúc còn nóng hãy ăn đi?”
Tiểu Tiểu khó hiểu cau mày, hai người nói chuyện, trước giờ đều là như chó với mèo. Sóc vương như vậy, dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, nàng đúng thật là lần đầu nhìn thấy – có chút không quen à nha.
“Để Sóc vương bận tâm rồi, đống cơm rau này bị một con chó điên biết sủa làm bẩn rồi, Tiểu Tiểu không ăn!”
Sóc vương lạnh lùng liếc về phía ngục tốt ở một bên, ngục tốt vội bưng món ăn ra ngoài, dường như đi đổi cơm rau mới thì phải.
“Tiểu Tiểu, nàng tên là Tiểu Tiểu sao? Bổn vương tìm nàng lâu lắm rồi đấy…”
Ánh mắt xuyên qua Tiểu Tiểu, không biết nhìn đi tận đẩu tận đâu, Tiểu Tiểu cũng không muốn tìm hiểu, thật ra cũng không thể oán Sóc vương, nàng đối đãi hắn, có bao giờ tốt đẹp đâu?
“Hai chúng ta trước kia có thù sao?”
Qua rất lâu rất lâu sau, Sóc vương bỗng hỏi.
“Không có!”
Tiểu Tiểu không do dự, trả lời rất dứt khoát.
“Có oán ư?”
“Cũng không có!”
“Thế sao nàng lại đối xử với ta như thế kia?”
Đây là điều trong lòng hắn mãi vẫn không hi