Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2781 lượt.

y ôn hòa, lúc nói chuyện khóe miệng ngậm cười, lời nói ra cũng cung kính, hữu lễ, khiến người ta nhìn thấy rất dễ chịu.
“Phải đó, hoàng huynh, huynh làm chủ là được, thần cũng thật sự quên rồi!”
Người bên phải cũng hơn hai mươi, hai mắt y sáng trong, khóe miệng hơi dày, vẻ mặt không biểu cảm, khiến người ta đọc không ra buồn vui thương giận của y, càng nhìn không ra được suy nghĩ thật sự của y!
“Chao ôi, nhớ năm đó, tốt xấu gì chúng ta cũng có tám chín người huynh đệ, không ngờ ngắn ngủn năm sáu năm thôi, chỉ còn sót lại mấy người chúng ta. Đúng là thế sự vô thường!”
Hoàng thượng khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt đảo vài vòng giữa hai vị vương gia kia, nhưng nhìn gương mặt vẫn tuấn mỹ như cũ, ánh mắt không có bất cứ vẻ bất mãn nào, hay là thời gian có thể thật sự thay đổi một con người. Nhưng hai người họ so với lúc mới đi thì không có thay đổi bao nhiêu.
Tình huynh đệ, ở hoàng gia vốn dĩ chẳng nồng hậu gì, nhưng đã lâu không gặp, bỗng nhiện gặp lại thì thân thiết hơn nhiều. Mối quan hệ tốt như với Lân vương và Sóc vương, mấy trăm năm cũng chỉ xuất hiện có một lần thôi.
Nhưng mối quan hệ như vậy suy cho cùng cũng sẽ thay đổi, mà khiến bọn họ thay đổi lại là một cô gái, một dã nha đầu tên Tiểu Tiểu. Luận tướng mạo, trong hậu cung có nhiều người đẹp hơn nàng; luận tài năng, nàng cũng không phải lợi hại cho lắm, giống như bản thân nàng nói, cầm kỳ thư họa, cái nào cũng không thông! Nhưng một cô gái như vậy, lại từ từ xâm nhập vào lòng hắn, cho hắn rất nhiều cảm giác nói không nên lời. Cuối cùng, đến khi rốt cuộc mình cũng hiểu ra mà muốn nắm bắt lấy, mới biết rằng, trong lòng nàng sớm đã có người khác…
Nhìn cái cụng hơi nhô lên của nàng, trong lòng Hoàng thượng càng thêm cay đắng, khi nàng ở trong cung của mình làm phi, trong bụng lại sớm đã mang thai đứa con của người khác, chuyện như vậy, người đàn ông nào cũng chịu không nổi. Nhưng hắn trước nay vẫn chưa từng chạm qua nàng, giữa nàng và hắn còn sạch hơn cả nước trắng…
Thật hối hận, lúc ban đầu khi chưa biết chuyện lại không muốn nàng. Để đến hôm nay, trong lòng hắn vẫn đang hối hận, trong đầu hắn vẫn không nghĩ đến việc từ bỏ. Từ bỏ nàng, hắn không làm được!
Ngự thư phòng yên tĩnh, ai cũng đang trầm tư, không biết là đang nghĩ cái gì. Hoàng thượng cũng vậy, ánh mắt cứ thích nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu, mà Tiểu Tiểu thì chỉ dựa vào trong lòng Lân vương, cứ cố dựa sát vào – Nàng không sợ hắn, như bị hắn nhìn như vậy, nàng cảm thấy rất không thoải mái!
“Tiểu Tiểu, đừng sợ!”
Hai người trên cơ bản là đang dính chặt lấy nhau, Điểm Điểm nhỏ tuổi cũng dịch vào trong lòng Tiểu Tiểu, tuy hơi nặng, nhưng ít nhất cũng ngăn chặn được ánh mắt đánh giá của Hoàng thượng, bé không vui nhìn hai người đàn ông xa lạ kia, họ đến làm gì, cũng đến vì chuyện cha ruột của mình sao?
Phức tạp thế à? Thật ra, Điểm Điểm đã suy nghĩ rất nhiều, nhận hay không nhận đã không còn quan trọng nữa, có Lân vương bên cạnh làm cha, bé còn có gì không hài lòng nữa chứ? Phụ nữ trong cung rất xấu xa, chẳng đáng yêu tẹo nào, nếu như cuối cùng mình là con của Hoàng thượng, bảo bé ở lại trong cung bé cũng không chịu. Người trong cung cũng rất buồn chán, bị nhốt ở đây, há chẳng phải bị buồn chết hay sao?
Có lẽ, là Sóc vương? Ấn tượng ban đầu Sóc vương cho bé không được tốt lắm, nhưng theo sự thay đổi của thời gian, ấn tượng của bé với Sóc vương tốt lên không ít. Đặc biệt là lần trước khi Sóc vương dẫn mình trở về. Thúc ấy đối với mình thân thiết như cha vậy. Nhưng mẹ không thích thúc ấy, bé cũng không muốn ở chung với thúc ấy. Huống hồ, trong bụng mẹ còn có một cô em gái nhỏ, cha từng nói, đợi muội muội ra ngoài, bé phải bảo vệ muội muội cho tốt.
“Hoàng thượng thúc thúc, thúc đừng có nhìn mẹ con như vậy, mẹ con sẽ ngượng ngùng, cha con sẽ ghen tuông đấy. Thúc không biết cha con ghen đâu, hậu quả nghiêm trọng lắm…”
Thấy cha ngại nhắc nhở Hoàng thượng, thế Điểm Điểm chỉ đành tốt bụng nhắc nhở vậy. Quả nhiên, lời Điểm Điểm vừa nói ra, mặt Hoàng thượng đỏ cả lên, hắn buồn bực nói:
“Khụ khụ…ban nãy, việc đó…Hỷ công công, lấy cái hộp gấm kia ra đây!”
Lòng Tiểu Tiểu thắt lại, hộp gấm đó là cái nào? Có phải là cái hộp gấm mà tối hôm đó mình nhìn trộm hay không? Lẽ nào đây chính là tính toán của Hoàng thượng? Vậy cha của Điểm Điểm đúng thật là Sóc vương rồi?
Ánh mắt không được tự nhiên liếc về phía Sóc vương, đúng lúc Sóc vương ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu, hắn cười tà mị một cái, trong lòng Tiểu Tiểu càng khẩn trương, không lẽ là thật sao?
Tay đang nắm lấy tay Lân vương siết chặt lại, ánh mắt nàng hoảng loạn nhìn xung quanh: mặt Hoàng thượng hơi đỏ lên, không biết có phải bị lời nói ban nãy của Điểm Điểm kích thích hay không? Mà vẻ mặt hai vị vương gia kia lại bình tĩnh, ngẫu nhiên sẽ tò mò nhìn về phía mình. Vẻ mặt Lân vương không cảm xúc, lúc gặp ánh mắt Tiểu Tiểu, hắn sẽ cười đầy quan tâm, nhưng hắn càng săn sóc, lòng Tiểu Tiểu càng khẩn trương hơn.
Sóc vương cũng là huynh đệ của hắn, nếu như ghi chép trong hộp gấm đó không phải giả, thân phận của Điểm Điểm k