XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2810 lượt.

cũng lắp bắp: “Hoàng thượng……nô tài không……sợ….”
Không sợ mà còn phát run đến thế sao? Hoàng thượng hiểu rõ cười cười, nhưng không có vạch trần. Nơi cách lãnh cung không xa, nhìn thấy chiếc lồng đèn và hộp thức ăn rớt trên mặt đất, suy nghĩ một chút, Hoàng thượng liền biết cái gì gọi là ‘lửa ma’ rồi, khóe miệng hắn khẽ nhếch cười lạnh: “Hỷ công công, đây là cái mà ngươi gọi là ‘lửa ma’ đấy hả?”
Tiếp tục đi về phía trước, cách đó không xa liền nhìn thấy hòn đá không lớn lắm, kiêu ngạo nằm đó. Hỷ công công tỉ mỉ nhìn một cái, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, cảm tình cùng với hai lần vấp ngã kia đều là do nó tác quái? Mẹ ơi, là ai nói ‘mỗi người tự quét tuyết ở trước cửa, mặc xác sương gió trên ngói nhà người ta’ thế hả? Nếu như lần đầu tiên vấp ngã mình thuận tiện đem hòn đá hại người này dịch chuyển sang một bên, thì còn té ngã lần thứ hai được hay sao? Lại còn tưởng thái giám bưng thức ăn kia là ma nữa chứ?
Giờ thì hay rồi, mặt thì giống như ma, trên đường đi không biết đã có bao nhiêu người nhìn thấy, còn trên cái mông kia…….ngẫm lại bản thân là thiếp thân thái giám bên người Hoàng hượng, vốn là chuyện vinh quang biết bao, tất cả mọi người lớn nhỏ trong cung nhìn thấy mình đều tôn kính một tiếng Hỷ công công, nhưng chuyện đại tiếu lâm hôm nay mà truyền ra ngoài, bản thân cò có chỗ đứng trong cung hay sao…..
May mà, lần này Hoàng thượng không có trách mình, chỉ kêu thái giám đem hòn đá kia đi chỗ khác, nhìn sắc trời, hắn cười nói: “Sóc, nếu đã đến đây rồi, thì bồi trẫm vào trong xem mấy vị ái phi kia đi?”
Ái phi? Đã bị ném vào lãnh cung rồi, phải là tội phi chứ? Mấy lời như vậy, cũng chỉ có Hoàng thượng mặt không đỏ tim không đập nói ra thôi.
Kỳ thực, trong lòng Hoàng thượng là muốn xem bộ dáng nghèo túng của Tiểu Tiểu, nếu đã dám có dũng khí đắc tội ta, nàng ắt hẳn phải có sự chuẩn bị chết tại nơi này chứ? Hiện tại nàng đang ở trong đó làm gì? Khóc lóc, tức giận hay là…….
Trong lãnh cung im ắng, ngoại trừ một gian phòng sáng đèn ra, còn lại đều là một mảng tối đen. Trong lòng Hoàng thượng bắt đầu cao hứng , loại tình huống này đã nói rõ, nữ nhân kia đang bị phê phán? Hơặc là bị ngược đãi? Đúng lúc có thể qua đó xem nàng ta chết hay chưa, thuận tiện căn dặn mấy người kia không cần phải khách khí với nàng ta, sớm chết sớm siêu sinh nha!
“Hoàng thượng giá đáo!”
Theo tiếng hô, cung nhân nhanh chóng dẫn theo cung đăng đứng ngay ngắn trong viện, trong viện lúc đầu tối đen như mực thoáng chốc đã sáng rực cả lên, mà Hoàng thượng căn bản chưa có chuẩn bị vào đó, liền dừng trong viện tử, đợi các nàng ra ngoài.
Một người, hai người, ba người……dần dần, tất cả mọi người trong lãnh cung đều ra hết, ánh mắt sắc bén của Hoàng thượng quét về phía đám người đó, trong đó không có nàng!
Nhận ra điều này, khiến hắn có hơi chấn kinh, từ lúc nào mà mình lại nhỡ rõ nữ nhân đến vậy? liếc sơ một cái, liền có thể nhận ra nàng từ trong đám mấy chục người? Không được không được, nguy hiểm nguy hiểm——nữ nhân này quá nguy hiểm, nàng ta tiến cung cũng không phải mới một hai ngày, cớ sao bản thân đến bây giờ mới phát hiện ra điểm này chứ?
“Người trong lãnh cung đều ra hết chưa?” ánh mắt nguy hiểm liếc về phía trong phòng, nữ nhân kia tám chín phần là vẫn ở bên trong, giám không ra tiếp giá, gan của nàng quả là không nhỏ!
“Hồi Hoàng thượng, trong phòng không có người…..” Hoa Nguyên run rẩy đáp, nhưng nàng không dám nói Tiên phi trốn ở bên trong, nhớ lại sự bi thảm của ma ma, nói rồi, người kế tiếp e rằng sẽ là nàng nha!
Hừ…….Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào bên trong phòng, mấy tên thái giám cũng vào theo, ngay đến Sóc vương ban đầu có chút mất kiên nhẫn cũng ham vui mà vào theo, Hoàng huynh lạ thật đấy! là đang tìm người nào à? Không phải là đang tìm vị Tiên phi mới bị biếm vào kia đấy chứ?
Giống như những gì Hoa Nguyên nói, trong phòng trống không, một người cũng không có.
“Tiên phi mới đến hôm nay đâu rồi?” không vòng vo tam quốc nữa, Hoàng thượng trực tiếp điểm danh.
“Hồi Hoàng thượng, tội phi không biết! có lẽ là đang ở trong cung của nàng ta!” Hoa Nguyên âm thầm thở phào một hơi, may mà lúc nãy chưa tố giác Tiên phi, không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, nàng ta lại có thể biến mất không thấy. Thật phi thường, sau này, tiểu tổ tông này chỉ có thể nịnh hót, lấy lòng, không thể đắc tội được.
“Hỷ công công, dẫn đường!” âm thanh lạnh lẽo bạc tình từ trong miệng Hoàng thượng thốt ra, từ đầu đến cuối, đối với những nữ nhân đã từng là ái phi này của hắn, hắn cũng chả thèm liếc mắt lấy một cái.
Vài cặp mắt mong chờ dõi theo bóng dáng màu vàng kia rời đi. Lãnh cung, cho dù có gặp được Hoàng thượng – người khó gặp được một lần này thì sao chứ? Thấy cũng như không chả phải là thái độ hiện giờ của hắn hay sao?
Hoàng thượng muốn đến cung của Tiên phi để xem? Sau khi Hỷ công công nghe thấy, lần đầu tiên vì sự thông minh của mình mà cảm thấy cao hứng, vì Hoàng thượng đã nói qua phải chiếu cố tốt cho nàng ta, bản thân liền an bài cho nàng ta một cái viện tử rách ná