Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2868 lượt.
nay, người nói Hoàng thượng chưa cai sữa e là chỉ có một mình bé mà thôi? Đối với sự bất kính của bé, hắn không mảy may tức giận, ngược lại cảm thấy rất đáng yêu, hắn cười nói:
“Trẫm chưa cai sữa? Sao có thể như thế được, là nhóc chưa cai sữa thì có? Lời mẫu thân nhóc nói mà cũng tin, trẻ con phải uống nhiều sữa mới tốt. Con gái của trẫm, đều uống đến độ tuổi này của nhóc đấy!”
Điểm Điểm lắc lắc đầu: “Vậy con gái ngươi cũng thật không có tiền đồ. Mẫu thân ta nói, lúc nên tự mình ăn thì phải tự mình ăn, uống nhiều sữa thì sẽ trở nên ngu si. Ngươi cho rằng tại sao ta lại thông minh như vậy? Chính là vì từ nhỏ mẫu thân ta đã bắt đầu rèn luyện cho ta rồi!”
“Ha ha…” Hoàng thượng cười sang sảng, hắn hiếu kỳ hỏi:
“Nhóc là con cái nhà ai? Đến hoàng cung làm gì?”
Điểm Điểm thở dài một tiếng: “Haizz, chuyện này, không nói thì hơn. Nếu như biết ta là con cái nhà ai, ta còn cần phải bận rộn như vậy hay sao? Đều tại người mẹ thiếu đầu óc kia của ta, con đã lớn từng này rồi, lại quên cha ta hình dáng ra sao? Cho nên ta phải ra ngoài giúp tìm cha ta!”
“Ha ha…” Hoàng thượng cười đến gập cả bụng, Hỷ công công thấy Hoàng thượng vui vẻ, trong lòng cũng mừng, nhưng sao cứ cảm thấy mặt mũi tên nhóc này nhìn rất quen nhỉ? Hình như…
“Ha ha…” Hoàng thượng cười đến gập cả bụng, Hỷ công công thấy Hoàng thượng vui vẻ, trong lòng cũng mừng, nhưng sao cứ cảm thấy mặt mũi tên nhóc này nhìn rất quen nhỉ? Hình như…
“Mẫu thân của nhóc cũng thật thú vị, mẫu thân nhóc ở đâu? Không phải ở trong cung đấy chứ? Nhóc tên là gì?” Hoàng thượng càng nhìn đứa trẻ này, trong lòng cảm thấy càng cao hứng, hay là lưu bé lại trong cung đi. Nhưng mà, lưu lại trong cung cũng thật đáng tiếc, nam tử trong cung, ngoại trừ Hoàng thượng ra, cũng chỉ có thể là thái giám mà thôi.
“Mẫu thân ta nói rồi, không thể nói tên cho người lạ biết. Ngươi là người lạ, tuy ngươi rất dễ nói chuyện, nhưng hôm nay ta sẽ không nói tên cho ngươi biết đâu. Đợi lần sau gặp mặt ta sẽ nói tên cho, được không?” Điểm Điểm rất thích người lạ này, bé đề nghị.
“Được! Thế vừa nãy nhóc cười gì vậy? Có thể nói ta biết tại sao nhóc lại cười hay không?” Hoàng thượng không hỏi tiếp nữa, nhưng lúc nãy bé cười vui vẻ như thế, có lẽ là có chuyện càng buồn cười hơn? Bệnh nhiều ngày như vậy, đã lâu không được vui vẻ như vậy rồi.
“Ha ha…” Điểm Điểm nghe thấy hắn hỏi lúc nãy tại sao mình cười, bé liền cười bò lăn ra đất, vung tay một cái, không cẩn thận làm đổ bình hoa bên cạnh, choang một tiếng vỡ tan.
“Thúc thúc, không phải cháu cố ý đâu!” không đình chỉ ý cười, bé vộ vàng nói.
“Không sao, chỉ là một bình hoa thôi mà! Nhóc nói đi, lúc nãy sao lại cười thành cái dạng này, chẳng phải đã nói ‘vui một mình không bằng mọi người cùng vui’ hay sao?”
Điểm Điểm không hiểu đấy là ý gì, nhưng tại sao lại cười thì bé biết:
“Thúc thúc, là vì lúc nãy người uống nước tiểu của cháu đấy…nước tiểu khó ngửi như vậy, sao thúc lại uống nước tiểu thế?
Điểm Điểm không hiểu hỏi, những người trong phòng đều sợ đến mặt trắng bệch cả ra. Hỷ công công cũng sợ đến nỗi vội vàng quỳ xuống, cùng với mấy vị thái y dập đầu xin tha mạng. Tiểu tổ tông này, thật đúng là phanh phui chuyện này ra rồi.
Lúc Hoàng thượng nghe đươc mình uống thứ đó, nhớ đến cái mùi khai mình ngửi được lúc ban đầu, một loại cảm giác bị đùa giỡn xộc thẳng vào tim, hắn liền bắt đầu nôn ra, nôn đến không thể nôn được nữa, mới nâng khuôn mặt nhợt nhạt lên, lạnh giọng nói:
“Đùa giỡn trẫm như vậy, vui lắm hả? Nếu như không phải nó…nó đâu rồi?”
Hoàng thượng chỉ chỗ lúc nãy Điểm Điểm đứng, bên đó làm gì có bóng dáng đứa trẻ nào, cứ như một giấc mơ, bé cứ thần kỳ mà biến mất như vậy. Chỉ có bình hoa bị vỡ, nhắc nhở hắn, đã từng có người đứng đây, một người khiến cho hắn vui vẻ.
Hỷ công công ngẩng đầu lên, nhìn thấy chỗ đó trống trơn, ông cũng buồn bực lắm. Sao đột nhiên lại không thấy người đâu hết? Chắc không phải nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy rồi đấy chứ?
“Hoàng thượng, lão nô sẽ phái người đuổi theo, chắc còn chưa chạy được xa đâu!” lĩnh hội được ý tứ của Hoàng thượng, Hỷ công công tự động thỉnh anh (*) nói.
“Ừm, đừng làm nó bị thương, biết chưa?” Hoàng thượng gật gật đầu, tiếp tục trừng đám thái y đang cúi đầu, tức giận nói:
“Nói, chuyện như thế nào?”
Tuy đã nôn ra kha khá, nhưng dù có súc miệng cỡ nào, vẫn cứ cảm thấy vị khai của nước tiểu, cũng bởi vậy, Hoàng thượng lại càng tức giận.
“Hồi Hoàng thượng…lão thần tìm không được thuốc chữa bệnh…đã thử rất nhiều phương thuốc nhưng không có tác dụng, sau đó nghe một vị công công nó, thứ đó có thể chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng, cho nên…”
Tiền thái y run rẩy đáp, sớm biết là Hoàng thượng sẽ tức giận mà, không ngờ Hoàng thượng lại biết nhanh đến vậy.
“Cho nên, ngươi cho trẫm uống thứ này?” Tức giận trừng bọn họ, Hoàng thượng lạnh giọng nói:
“Tốt, đúng là thái y tốt của trẫm. Tận trách như vậy, thì các ngươi đến thiên lao tự suy xét vài ngày đi!”
Một đội thị vệ nhận lệnh xông vào, kéo đám thái y đang cúi đầu ủ rũ kia ra ngoài. Lúc Hỷ công