Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2865 lượt.
, bé khóc nói: “Mẫu thân, con không biết, con vừa từ chỗ Hoàng thượng chạy được không xa, thì đụng phải một đám phi tử, bọn họ muốn sờ thử xem con có phải thái giám hay không, còn muốn kéo con đi làm thái giám nữa đó? Thái giám là gì? Chơi không vui đâu đúng không…”
“Điểm Điểm ngoan, mấy ả không dám đâu. Sau đó thì sao, sao con lại dùng thuốc đó?” Giúp bé lau nước mắt, đó là đáng đời mấy ả, dám có chủ ý xấu với Điểm Điểm, dùng thứ thuốc đó để đối phó mấy ả là quá dễ dãi rồi.
“Con cũng chẳng đánh lại họ, quýnh quá liền đem thuốc phẩy ra, bọn họ đều bịt mắt kêu lên, con liền nhân lúc hỗn loạn mà bỏ chạy…” Điểm Điểm có chút sợ hãi rúc trong lòng Tiểu Tiểu, như thế, chắc mẫu thân sẽ không trách bé nữa đâu.
“Được rồi, Điểm Điểm, mẫu thân không trách con đâu. Đừng khóc nữa, buổi tối mẫu thân dẫn con đi xem thành quả. Mấy thứ thuốc đó mẫu thân còn chưa thử nghiệm, để mấy ả thực nghiệm một chút cũng tốt…Điểm Điểm chắc đói rồi chứ? Chúng ta đi ăn cơm trước nha!” Ôm Điểm Điểm, hai người đến chỗ của Hoa Nguyên, còn có Hắc Tử nãy giờ bị quên lãng đi theo phía sau.
Trẻ con chính là trẻ con, ăn xong cơm, Tiểu Tiểu chuẩn bị về ngủ bù, căn dặn Điểm Điểm mấy câu thì để bé lại chỗ Hoa Nguyên, nàng liền trở về ngủ. May mà Điểm Điểm rất đáng yêu, miệng ngọt như đường, luôn miệng gọi dì này dì nọ, nữ nhân trong lãnh cung đều rất thích bé, không có Tiểu Tiểu bên cạnh, bé cũng rất hoạt bát.
“Ma ma, bà muốn đi đâu làm gì thế?” Điểm Điểm thấy một ma ma đi ra ngoài, liền kéo tay bà ta lại hỏi.
“Điểm Điểm, ma ma phải đi nấu cơm, cháu chơi với mấy dì kia một lát, nấu xong ma ma sẽ gọi cháu, được không?” Ma ma cúi người xuống nhìn bé, cười nói.
“Cơm là do bà nấu à? Ma ma, thức ăn mà nấu rất ngon, Điểm Điểm rất thích ăn, cháu muốn xem bà nấu, được không?” Điểm Điểm khẩn cầu nhìn bà ta, ma ma khó xử gật đầu, không nỡ cự tuyệt bé. Mấy người vừa đi, mấy người phía sau đều bật cười. Ma ma quay đầu lại, khó hiểu hỏi:
“Các người đang cười gì vậy?”
“Ha ha…” Mấy người phía sau cười càng thich thú, ma ma nhìn bọn họ, cái dáng vẻ nhăn mày kia lại càng buồn cười hơn.
“Ma ma, mặt của bà…” Một phi tử chỉ mặt bà ta, cười đến gập cả bụng.
“Xin lỗi nha, ma ma, lúc nãy tay của Điểm Điểm bẩn quá, không cần thận làm bẩn tay bà, bà lại dùng tay chà mặt…” Thấy ma ma mù quáng lau mặt, Điểm Điểm vội giải thích.
“Cái gì?” Ma ma kêu lên một tiếng, vội chạy vào trong phòng, nhìn khuôn mặt kia một cái, hai mắt nhắm lại: Mẹ của ta ơi, mất mặt chết người!
Đen thui thủi, thật khủng bố thật khó coi.
*********
“Thái y, thái y đâu?” Tay của Liên phi có chút hoảng loạn sờ lung tung, một cung nữ không cùng nàng ta ra ngoài vội vã chạy tới, đỡ lấy Liên phi đang cử động lung tung, khẩn trương đáp: “Nương nương, bọn họ đã đi mời rồi, người ráng đợi một chút, lát nữa sẽ về, lát nữa sẽ về ngay!”
“Mắt của ta đau quá, không nhìn thấy gì cả….ngươi cũng đi thúc giục đi, mau đi giục thái y đi, ta không muốn làm người mù, không muốn…”
Tay vẫn còn đang sờ soạng lung tung, sao có thể để mình trở thành người mù chứ, nàng không muốn, thật kinh khủng, nàng muốn làm hoàng hậu, muốn làm hoàng hậu.
“Nương nương, sẽ không đâu, sẽ không như thế đâu. Người đợi chút, nô tỳ đi gọi thái y ngay, đi thúc giục thái y ngay!” Sau khi đỡ nàng ta ngồi an vị xong, cung nữ vội chạy ra ngoài, đúng lúc đụng phải tiểu thái giám đang chạy về, bịch một tiếng cả hai đều lui vài bước, Liên phi đã nghe được.
“Chuyện gì vậy? Là ai?” Có chút vô lực đỡ lấy thành giường, nàng ta bất an hỏi.
“Nương nương, là Tiểu Thạch tử trở về ! Tiểu Thạch tử, thái y đâu?” Cung nữ ổn định cước bộ, vội nói với Liên phi. Bình thường, người mà Liên phi tín nhiệm, yêu thích chính là cung nữ Tiểu Mục, nay Tiểu Mục cũng đã bị thương, đây là cơ hội tốt cho mình biểu hiện.
“Hồi bẩm nương nương, thái y đều đã bị Hoàng thượng nhốt vào thiên lao cả rồi…” Tiểu Thạch tử quỳ xuống, run rẩy trả lời.
“Cái gì? Vậy bổn cung phải làm sao? Ta muốn gặp Hoàng thượng, bây giờ đi ngay…” Nghe được tin tức của Tiểu Thạch tử, Liên phi ngã khuỵu xuống đất, Tiểu U vội đi lên phía trước đỡ nàng ta dậy, nàng ta không để ý hình tượng mà chạy ra ngoài.
“Nương nương, nô tài nghe nói, hình như Hoàng thượng không muốn gặp ai hết!” Tiểu Thạch tử thấy nương nương đang đi loạng choạng đột nhiên đứng im tại đó…
“Ngươi nói gì cơ?” Liên phi lùi về sau vài bước, cung nữ vội đỡ nàng ta ngồi, nàng ta hoang mang hỏi.
“Nô tài nghe nói, Hoàng thượng không gặp ai hết…” Tiểu Thạch tử cúi đầu, nhỏ giọng nói.
“Cái gì? Hoàng thượng không gặp ai hết, thái y thì ở thiên lao, thế…bổn cung…ta phải làm sao đây?” Liên phi bất lực vung tay loạn xạ.
“Đỡ bổn cung, bổn cung phải đi gặp Hoàng thượng! Ta nhất định phải gặp Hoàng thượng…”
“Nương nương, hay là người cứ đợi ở đây, để nô tài đi xem động tĩnh ở mấy cung khác, rồi mới dò xét tình hình bên chỗ Hoàng thượng được không?” Tiểu Thạch tử nhanh nhẹn đề nghị. Bởi vì nếu như Hoàng thượng thật sự