Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2947 lượt.
ỉnh lên phía trước rất không có phong độ nói.
“Ta chưa nói ta lợi hại bao nhiêu. Nhưng lại có người ăn lộc của vua mà không vì vua chia se âu lo, Hoàng thượng đã về làm việc rồi, ngài đường đường là Sóc vương thì hay nhỉ, còn nhàn rỗi ở đây làm gì” Nhàm chán trừng hắn một cái, tên Vương gia thối này, sao còn không mau cút xéo đi cho rồi.
“Ta…Hoàng thượng nói rồi, nhiệm vụ của ta là giám sát các ngươi điều tra ra nguyên nhân. Tiêu Kiếm, ngươi vẫn mau chóng tra ra thì hơn, nếu không thì đập bể bảng hiệu của mình, vậy thì…”
Suýt bị y làm cho tức chết, nhưng Sóc vương rất nhanh liền bình tĩnh lại, phản kích lần nữa, khiến Tiểu Tiểu lườm hắn, trong lòng cứ hối hận sao hôm đó lại không thịt hắn cho rồi?
“Ta lúc nào nói ta có bảng hiệu? Đừng có tự cho mình là đúng như vậy được không hả? Hừ, Vương gia thôi mà? Huênh hoang gì chứ?”
“Chính ngươi đã thừa nhận không được rồi đấy nhá? Vương gia thì sao nào, ngươi muốn làm là làm được chắc?”
Trong lúc tranh cãi ầm ĩ, mấy phạm nhân uống nước mà vẫn chưa có phản ứng, sau cùng khi cho họ ăn cá xong, Tiểu Tiểu mới biết dược hiệu của mấy loại độc cộng lại với nhau kia. Xảo diệu chỉ điểm thái y vài lần, trải qua thi châm đơn giản, độc cũng theo thế mà được giải. Hóa ra giữa độc với độc tương khắc thật lợi hại, vốn là độc rất lợi hại nhưng vì dùng cùng nhau, cộng thêm sự pha loãng của nước, vốn chẳng còn bao nhiêu dược tính nữa. Chỉ là sức đề kháng của cá thấp, chỉ cần một tí xíu độc dược cũng có thể mất mạng.
Nước trong ao, chỉ cần nấu ít thuốc nước đổ xuống qua mấy ngày là không sao nữa, đáng tiếc chính là lũ cá trong nước, nhìn cái vẻ người người đau lòng kia là biết nhất định rất đáng tiền.
Sau khi tra ra kết quả, trời cũng sắp tối, Tiểu Tiểu theo Sóc vương trở về phục mệnh với Hoàng thượng xong thì muốn cáo từ, nhưng Hoàng thượng lại giữ y lại trong cung dùng thiện. Tiểu Tiểu liếc Sóc vương một cái, chuẩn bị từ chối, không ngờ Ngự thiện của Hoàng thượng lập tức bưng lên rồi, không cưỡng lại được sự dụ hoặc của mỹ thực, Tiểu Tiểu lần thứ hai ngồi cùng bàn ăn với Hoàng thượng.
“Tiêu Kiếm, ta uống ‘thuốc’, tạm thời không thể uống rượu, ngươi uống cùng Sóc vương đi!”
Có món ngon, đương nhiên cũng phải có rượu ngon, Hỷ công công giúp Hoàng thượng rót rượu trước, Hoàng thượng huơ huơ tay, bảo rót cho Sóc vương, rót xong thì rót cho Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cũng vươn tay ngăn lại, Hoàng thượng mở miệng nói:
“Tiêu Kiếm, tra ra độc, ngươi cũng có công lớn. Uống chút rượu để chúc mừng đi!”
“Hoàng thượng có điều không biết, ta từ nhỏ dạ dày đã không tốt, trước giờ vẫn chưa uống giọt rượu nào.” Tiểu Tiểu lắc đầu, đạm nhiên nói.
“Dạ dày không tốt?” Hoàng thượng ngạc nhiên nhìn y, dạ dày không tốt mà còn có thể ăn nhiều như thế à? Hôm qua hắn vẫn còn nhớ rõ sức ăn của y.
“Hơ hơ, chính vì dạ dày không tốt, ăn vào thì nhiều, thân thể hấp thu thì ít, cho nên ta đặc biệt ăn rất nhiều. Ta uống trà, nhìn các ngươi uống rượu cũng được!” May mà vị trí ngồi cách tên ma men kia xa chút, bằng không thì hôm nay về không được rồi. Nhưng hôm nay coi như là bữa cuối cùng đi, sau khi rời khỏi, Tiêu Kiếm có thể biến mất, trên thế giới sẽ không có nhân vật này nữa.
“Ừ, được thôi! Ta cũng không uống rượu, cùng uống trà với ngươi.”
Vốn dĩ, Hoàng thượng định ăn xong thuốc Tiểu Tiểu kê cho, rồi cùng họ uống hai ly, bây giờ thấy Tiêu Kiếm không uống, hắn cũng không muốn uống nữa. Sóc vương cười lạnh một tiếng, tự rót tự uống cũng được vậy.
Nhưng mà, điều mà Tiểu Tiểu không hiểu chính là việc mình hạ độc hôm qua, hẳn là có tác dụng chứ, sao hắn vẫn khỏe mạnh vậy? Chẳng lẽ thuốc của mình không có tác dụng gì với hắn.
Nhớ tối hôm đó hình như hắn có nói hắn bách độc bất xâm, nhưng đối với độc dược của Tiểu Tiểu thì lại bất lực, bây giờ…
Tiểu Tiểu nghiêm túc nghĩ, mấy người cũng ăn rất vui vẻ, đối với sự lơ đễnh của Tiểu Tiểu, Hoàng thượng cứ nghĩ y đang nghĩ đến chuyện hạ độc ở Hoa Thanh Trì, hắn cũng không bận tâm, nhưng lại không biết chuyện nàng đang nghĩ căn bản không phải chuyện đó.
“Hoàng huynh, đứa trẻ kia tìm được chưa?” Chỉ ăn cơm, có chút nhàm chán, Sóc vương tìm một đề tài mở miệng.
“Chưa, chắc là thái giám mới tiến cung, nhưng đám tiểu thái giám kia đều chạy hết rồi, đây đúng là chuyện lần đầu xảy ra từ trước tới nay. Vậy cũng tốt, chí ít cũng nhắc nhở chúng ta, hộ vệ ở hậu cung phải tăng cường thêm nữa.”
Đối với Sóc vương, Hoàng thượng không bực bội, chỉ là từ trong điểm sơ hở đó mà nghĩ đến chỗ sơ suất của bọn họ, còn muốn cải thiện, điểm này làm Tiểu Tiểu phi thường bội phục.
“Hoàng huynh là nói, đứa trẻ kia có thể là trong đám tiểu thái giám mới tiếng cung kia sao?” Sóc vương ngạc nhiên hỏi, tiểu thái giám cũng khiến Hoàng thượng quan tâm vậy à?
“Có thể, phỏng chừng đã rời khỏi cung rồi. Hỷ công công, tới nay vẫn chưa có tin tức của nó, đúng không?”
“Hồi Hoàng thượng, lão nô đã hỏi qua mấy công công bị phạt kia, họ nói tối đó để lạc mất một tiểu thái giám, là tìm được ở Ngự hoa viên. Người thả đám trẻ đi, có thể liên quan đến t