Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.
nói với Đỗ nương tử."
Chử Đường nhìn bọn họ, gật đầu nói: "Ta chờ ở trong đình." Dứt lời, đứng dậy đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Tiêu Vân Khanh và Ninh Nhi.
"Nói đi, ngươi vì sao không chịu đi theo ta." Tiêu Vân Khanh lạnh nhạt nói, "Đừng nói là vì cậu ngươi, ngươi không phải là người hay thay đổi."
Ninh Nhi cắn cắn môi, biết không thể gạt được, nói: "Tiêu Lang, vì sao ngươi lại giúp ta?"
Tiêu Vân Khanh bật cười: "Vì sao? Đương nhiên là chỉ vì ngươi và Trí Chi."
"Không hoàn toàn" Ninh Nhi lắc đầu, "Tiêu Lang, lúc ngươi cứu Chử lang thì ta với ngươi chẳng qua chỉ mới vừa quen biết. Ngươi cứu hắn thì đã nghĩ tới hôm nay. Hiện giờ, thoạt nhìn thì là ngươi giúp chúng ta, nhưng trong tay ngươi có ta, Chẩn lang quay lại, chính là phải mang ơn ngươi. Ngươi vẫn muốn Chẩn lang quay về Trường Phong đường, Chẩn lang trọng tình nghĩa, hắn thiếu ngươi nhân tình này, sẽ không cự tuyệt ngươi."
Tiêu Vân Khanh chăm chú nhìn nàng, vẻ mặt bất định.
Qua một hồi lâu, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, thở dài: "Ta sớm nên biết, Ninh Nhi tiểu nương tử không dễ bị lừa gạt như vậy."
Ninh Nhi nhìn hắn, mắt đỏ lên: "Tiêu Lang, ta biết ngươi làm chuyện này không chỉ vì mình, cũng là vì ta cùng Chẩn lang. Nhưng Chẩn lang vì ta, một lòng muốn quay về chính đạo, quay về nhà tộc thúc hắn lạc tịch, lại đi ghi danh nhập ngũ, sau đó bại lộ. . . . . ." Nàng nghẹn ngào, nước mắt vòng quanh, "Tiêu Lang, nếu không phải vì ta, chàng sẽ không rơi vào hoàn cảnh như vậy, hôm nay chàng thật vất vả mới có thể yên ổn một chút, ta sao lại nhẫn tâm để chàng vì ta mà uổng công?"
"Đó là thứ nhất." Ninh Nhi lau nước mắt, "Thứ hai, ta lúc đó đã từng muốn đi theo chàng bỏ trốn, nhưng Chẩn lang không muốn, chàng nói muốn đường đường chính chính cưới ta, không để người đời chê cười ta. Chuyện hôm nay, nếu như chàng muốn thì một năm trước chúng ta đã cùng nhau đi xa chân trời, cần gì phải đợi đến hôm nay?"
Tiêu Vân Khanh nghe nàng nói, cứng lưỡi im lặng.
"Tiêu Lang, " tiếng Ninh Nhi thật nhỏ, "Ngươi để cho ta trở về thôi, ta lúc trước muốn chạy trốn, quả thật là tùy hứng, ta không muốn cô phụ tấm lòng của cậu ta, càng không muốn cô phụ Chẩn lang. . . . . ."
Đang nói, ngoài cửa chợt truyền đến âm thanh rối loạn ầm ĩ.
"Vị lang quân này, không thể đi vào. . . . . ."
"Tránh ra! Chử Đường! Biểu muội ta ở đâu?" tiếng Tiết Đình tức giận quát lên, hai người nghe được đều giật mình.
Ninh Nhi đứng dậy, nhìn về trước cửa, một chút sau, Tiết Đình sải bước xông vào.
Hắn nhìn thấy Ninh Nhi, nhíu mày rồi liếc về phía Tiêu Vân Khanh, ánh mắt trở nên sắc bén, đề phòng.
"Đây là người nào?" Hắn quay lại nhìn Chử Đường ở sau lưng, lạnh lùng hỏi.
Vẻ mặt Chử Đường lúng túng mà bất đắc dĩ.
"Lạc Dương Tiêu Vân Khanh." Tiêu Vân Khanh vẻ mặt trấn định đáp lời, hắn nhìn Tiết Đình cười cười, "Vị này chính là biểu huynh của Ninh Nhi tiểu nương tử sao?"
Tiết Đình khẽ cau mày, lại không để ý tới, nói với Ninh Nhi: "Theo ta trở về." Dứt lời, kéo tay Ninh Nhi lôi nàng ra bên ngoài.
Mới đi được hai bước, Tiêu Vân Khanh chậm rãi nói: "Từ từ đã." Lời nói vừa dứt, bên ngoài chợt xuất hiện mấy người, tay cầm đao, ngăn ở trước cửa.
Tiết Đình thấy tình thế không ổn, nhìn về phía Tiêu Vân Khanh, cười lạnh: "Thế nào, ngươi muốn cậy mạnh cướp đoạt con gái đàng hoàng sao?"
"Trắng trợn cướp đoạt con gái đàng hoàng chính là Túc hạ." Tiêu Vân Khanh không chút hoang mang, "Đỗ nương tử là thê tử chưa cưới của Chử Đường, đang theo Chử Đường trở về Lãng châu, đã được cha mẹ Túc hạ đồng ý, Túc hạ hôm nay đem nàng mang đi, việc đến tai quan phủ, người bị trị tội chính là Túc hạ."
Tiết Đình nổi giận, tay cầm vào chuôi đao, Ninh Nhi liền kéo tay áo hắn: "Biểu huynh, muội theo huynh về."
Tiết Đình sửng sốt.
Ninh Nhi nhìn về phía Tiêu Vân Khanh, "Tiêu Lang, lời mới rồi ta đã nói xong, để cho ta đi đi."
Tiêu Vân Khanh ánh mắt phức tạp, một lát hắn hỏi thật nhỏ: "Ngươi đã quyết định rồi?"
Ninh Nhi gật đầu: "Quyết định rồi."
Tiêu Vân Khanh nhìn nàng chằm chằm, thở dài, giơ tay lên.
Những người bên ngoài liền tránh đi.
Tiết Đình đầy mặt kinh ngạc.
Lúc này, Chử Đường đi tới, nhìn bọn họ, nói: "Nương tử hiện giờ muốn đi luôn sao?"
Tiết Đình liếc qua hắn: "Ngươi còn muốn cản?"
Chử Đường cười lắc đầu, nói: "Đường đã đồng ý với Đỗ nương tử triệt hồi hôn ước, sao lại ngăn trở." Dứt lời, hướng Ninh Nhi thi lễ, "Lúc trước nếu có gì mạo phạm, kính xin nương tử tha lỗi. Đồ cưới của nương tử cùng người hầu, xe ngựa, đều bên ngoài khách điếm."
Ninh Nhi vẻ mặt ôn hòa, hoàn lễ nói: "Đa tạ Chử lang." Dứt lời, nàng nhìn hướng Tiêu Vân Khanh, hắn cũng nhìn nàng, muốn nói lại thôi.
Đại Mạo không biết chạy tới từ lúc nào, cọ xát dưới chân Ninh Nhi, làm nũng muốn ôm.
"Ninh Nhi." Tiêu Vân Khanh suy nghĩ một chút, nói: " chuyện này, ta xác thực sớm có chủ ý. Chẳng qua khi đó ta nghĩ chuyện này có lẽ sẽ có lúc hữu dụng, những chuyện về sau cũng không phải do ta bày kế, ta không muốn hại hắn."
Ninh Nhi gật đầu: "Ta