Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.
, miễn cưỡng cười một chút, nhỏ giọng nói.
Lúc này, trên thành vang lên một loạt tiếng ầm ĩ, Tiết Đình biến sắc, vội vàng dặn Ninh Nhi: "Cửa thành sắp mở rồi, muội nhớ theo sát người của mình, đi theo bọn hắn đi!"
Ninh Nhi cắn môi, khóc đến không kềm chế được, đang muốn đưa tay kéo hắn, lại nghe trên thành có người lớn tiếng kêu: "Khói hiệu! Khói hiệu năm dặm bên ngoài đã đốt rồi!"
Mọi người đều vui mừng, trên mặt Tiết Đình thoáng qua một tia sáng ngời, quay về phía Ninh Nhi quát to: "Nhớ lời của ta!" Dứt lời, chạy nhanh lên tường thành.
Lên đến trên tường thành, Tiết Đình nhìn ra xa, quả nhiên, ở phía xa khói bốc lên cuồn cuộn, chính là khói truyền tin!
"Chuyện này. . . . . ." Sử Đồ trợn to hai mắt, có chút không dám tin tưởng.
Bất chợt, một hồi tiếng la ‘‘Giết’’ xa xa truyền đến, mọi người nhìn ra, chỉ thấy phía Tây Nam, một đám bụi lớn bốc lên.
Một đội kỵ binh giống như thanh lợi kiếm mang theo nhuệ khí, từ phía sau tấn công người Thổ Phồn, phá vỡ một góc doanh trận. Quân Thổ Phồn không có đề phòng, nhất thời đại loạn.
"Là viện quân!" quân sĩ trong thành Dương Mộc mừng rỡ muốn điên, Tiết Đình cũng không kìm được cười to, định tâm lại, nói với Sử Đồ: "viện quân đã tới, ngài mang binh sĩ trong thành tấn công ra ngoài, trong ngoài giáp công, rất nhanh sẽ toàn thắng."
Sử Đồ cười thật tươi, sai quân sĩ kích trống, tự mình điểm binh, dẫn quân ra khỏi thành.
Tiết Đình nhiệt huyết sôi trào, cũng muốn ra ngoài thành chém giết một hồi nhưng bởi vì trên người bị thương, chỉ đành phải ở lại trên thành trấn giữ.
Ngày mùa thu, gió không tính là quá lạnh, thổi vào trên mặt, cực kì thoải mái.
Sử Đồ dẫn quân sĩ xông vào trận địa địch, Mạch Đao trái bổ, phải đâm, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, một lúc sau, lưỡi đao đã nhuộm đỏ.
400 kỵ binh trong thành Dương Mộc, cùng 3000 viện quân cùng đánh Thổ Phồn, thế không thể đỡ. Trong đám lính Thổ Phồn có một bộ phận tới từ các bộ lạc làm phản thấy tình thế không ổn, lập tức quay đầu chạy trốn.
Đúng vào lúc này, có người khen một tiếng: "Người đó thật bản lĩnh!"
Tiết Đình nhìn ra, thấy đám nhân mã đang đuổi Phiên binh trốn chạy, người cầm đầu cả người mặc áo giáp, chỉ có thể nhận ra trong tay cầm một thanh Trường Đao thông thường nhưng dụng đao có hồn, một đường chém giết, thế như chẻ tre.
Tiếng trống dồn dập, mặt trời dần dần lên cao, trên chiến trường thắng bại đã rõ ràng.
Lính Thổ Phồn bị bắt hơn một ngàn, còn lại bị giết hoặc chạy trốn.
Gió vù vù thổi qua ngoài thành Dương Mộc, xác chết ngổn ngang khắp nơi.
Mấy quân sĩ ở lại kiểm tù binh, bất chợt có người cất tiếng: "Vị huynh đệ này, vết thương này ai buộc cho ngươi, nhìn thật khác lạ."
Quân sĩ bị hỏi ngẩn người, nhìn lại thấy người hỏi là một thanh niên, da rám nắng, để râu rậm rạp nhưng vẫn có thể nhìn ra được gương mặt anh tuấn và đôi mắt sắc bén.
"A, cái này a, " quân sĩ cười cười, "Đây là lúc trước ta thủ thành bị thương được một vị tiểu nương tử trong thành băng bó cho."
"Tiểu nương tử?" Người thanh niên ngẩn ra, hỏi: "trong thành này có nữ tử?"
"Có a, lúc trước cùng một vị đại quan tị nạn tới, hình như họ Đỗ. . . . . ."
Một từ cuối cùng kia vừa ra ngoài, ánh mắt người thanh niên trong nháy mắt giống như đốt lửa, lập tức bước đến gần.
"Họ Đỗ?" Người thanh niên nhìn hắn, giọng nói như có chút kích động, "Nàng hôm nay còn ở trong thành không?"
"Vẫn ở. . . . . ." Quân sĩ nghi ngờ nhìn hắn, "Ở trong hậu viện phủ nha."
Lời nói vừa dứt, người thanh niên đã chạy đi.
Quân sĩ có chút nóng nảy, hướng bóng lưng hắn hô to: "Ai. . . . . . Này! Đó chính là nữ quyến nhà đại quan! Ngươi dám trêu chọc nàng, cẩn thận tánh mạng!"
***
Viện quân tới, Ninh Nhi cũng không phải chạy khỏi thành, bị mang về trong viện.
Sợ bóng sợ gió một hồi, nàng và thị tỳ đều vui đến phát khóc.
Nàng cởi áo giáp nặng nề ra, lại lo lắng cho Tiết Đình nên muốn đi ra cửa tìm hắn nhưng người hầu không đồng ý.
"Để cho ta đi đi." Ninh Nhi đứng ở trước cửa nói với người hầu, "Bây giờ đã đánh trận xong rồi, sẽ không có việc gì."
"Không thể a nương tử." Người hầu bối rối vò đầu, "Nương tử lúc trước cố ý muốn đi giúp việc, lang quân đã mất hứng, hôm nay nương tử đi rồi, tiểu nhân ăn nói thế nào với lang quân đây?"
Ninh Nhi chu miệng, đang suy nghĩ làm thế nào để tìm được Tiết Đình, bất chợt, nàng phát hiện ra cách đó không xa một người yên tĩnh đứng.
Nàng nhìn lại, một cái chớp mắt, ánh mắt dính chặt vào người đó.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống tường thành, phát sáng. Người đến người đi ồn ào, huyên náo.
Nhưng trong mắt hai người đang đứng xa xa nhìn nhau dường như trong trời đất chỉ có người đang đứng nhìn mình kia.
Ninh Nhi mở to hai mắt, nhìn người đó đi về phía mình, há hốc mồm, cái gì cũng nói không ra được.
Tim cơ hồ dừng lại, cổ họng nghẹn lại, vừa chua vừa chát, vừa vui vừa buồn.
Người hầu thấy nàng hướng người nọ đi tới, không rõ chân tướng, muốn ngăn trở, lại bị Ninh Nhi đẩy ra, chạy như bay về phía người đó.
—— Chàng. . . . . . Chàng phả