Tác giả: Hải Thanh Cấm Thiên Nga
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.
h trong gương, có chút không vui lạnh nhạt nói: "Ta chưa từng nhìn thấy hắn."
Hai thị tỳ nhìn ra Ninh Nhi khó chịu, nhìn nhau cười một tiếng, không nói nữa.
Ninh Nhi trong lòng rối rắm.
Đến hôm nay, vị kia Chử lang ở lại đây đã ba ngày rồi. Hôm qua nghe thị tỳ thăm dò tin tức trở về nói, cậu quả thật đã đưa ra ý từ hôn, Chử Đường kia lại không nói đồng ý hay không.
Hắn muốn đợi đến lúc nào? Ninh Nhi không khỏi nhíu mày.
Hôm nay, Ninh Nhi theo thường lệ muốn đi Phật Đường. Vi thị đang lễ Phật, hoa cắm trong lọ đã tàn, Ninh Nhi liền đi vào vườn hái một ít.
Vườn hoa rất gần viện nàng ở, ngày thường chỉ có nữ quyến ra vào. Đã qua Trung thu, các loại hoa cỏ mùa hè đã lụi đi, một cây hoa quế đang nở hoa, gió thổi cây động, cả vườn thơm hương.
Ninh Nhi cắt xong mấy cành hoa đang muốn rời đi, chợt thấy dưới bóng cây một người đang đi tới.
Nàng ngớ ra.
Người nọ thân cao, mặt mũi xa lạ. Thế nhưng khi bốn mắt nhìn nhau, Ninh Nhi cũng đã biết đó là ai.
Chử Đường nhìn thấy Ninh Nhi cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, vội vàng thi lễ: "Chử Đường gặp qua nương tử."
Ninh Nhi mặt đỏ bừng nhìn hắn, trù trừ một lúc rồi hoàn lễ, tiếng lại nhỏ đến không thể nghe được: "Chử lang quân." Dứt lời, nàng không đợi Chử Đường nói chuyện, giống như chạy trốn, vội vàng bước đi.
Chử Đường nhìn bóng dáng thật nhanh biến mất ở sau vườn, giống như đang tránh ôn thần.
Hắn bình tĩnh trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt, đứng yên chốc lát rồi xoay người rời đi.
Trong Phật Đường, Vi thị thấy Ninh Nhi trở lại, vẻ mặt không đổi, mỉm cười: "Hoa hái được rồi à?"
Ninh Nhi phục hồi tinh thần, mang hoa cắm vào lọ.
Vi thị nhìn nàng, chốc lát, phất tay một cái, bảo thị tỳ chung quanh lui ra ngoài.
"Ninh Nhi, lại đây ngồi, ta có lời muốn nói với con." Nàng nhẹ nhàng nói.
Ninh Nhi nhìn vẻ mặt nàng, trong lòng có chút cảm giác khác thường, nhưng vẫn nghe lời bước tới, ngồi xuống trước mặt nàng.
Vi thị nhìn Ninh Nhi, đem sách lá bối cầm trong tay đặt lên bàn, cười ôn hòa: "Ta mới nghe người hầu nói, con ở trong vườn gặp được Chử lang?"
Ninh Nhi đỏ bừng cả mặt, hoảng hốt vội nói: "Mợ, con. . . . . ."
"Cái này thì có gì mà ngượng ngùng." Vi thị khoan dung nói: "Gặp được thì sao, có cô dâu nào mà không vội vàng muốn biết bộ dáng phu quân? Nhớ năm đó, lúc ta với cậu con đính hôn thì cũng chưa từng gặp mặt, lại không dám lén lút đi nhìn ông ấy, liền bảo đệ đệ trong nhà đi nhìn rồi về kể với ta. Ai ngờ, đệ đệ đó của ta thật ngốc, trở về chỉ nói một chữ "được", hỏi hắn mặt mày dáng vóc người thế nào lại nói không ra, làm ta vội muốn chết."
Ninh Nhi không ngờ mợ sẽ nói với nàng những lời này, không khỏi cười cười: "Sau đó thì sao?"
Vi thị nói: "Sau đó, mãi cho tới ngày thành thân, ta mới gặp được cậu con, rốt cuộc cũng yên lòng, nghĩ thầm cũng may là một nam tử diện mạo đoan chính, nếu không, đời này cũng không có chỗ mà khóc đi."
Ninh Nhi buồn cười.
Vi thị nhìn nàng, trở lại chuyện chính: "Cho nên hôm nay mợ nhìn Chử lang, nhớ tới năm đó, cũng hơi xúc động. Khi con gặp chuyện không may ở Kiếm Nam thì cậu con lòng như lửa đốt, lại nghe người nói phu quân con là người bệnh sắp chết lại càng thêm giận dữ ngút trời. Về sau, ông ấy sai người đi Lãng Châu dò hỏi kỹ càng, mới biết Chử thị ở Lãng châu, đích xác là đại tộc số một, ruộng tốt vạn mẫu, tổ tiên từng làm Thái Thú, người lui tới đều là danh sĩ. Chử lang là trưởng tử đại phòng, sớm muộn gì cũng kế thừa gia nghiệp, chỉ là thân thể không tốt. Cậu con tức giận bá phụ con, phản đối hôn sự đó, chính là vì điều này. Chỉ là, con cũng đã nghe, chuyện khi trước đều có nguyên do. Hiện giờ, Chử lang thân thể đã khỏe mạnh, tác phong nhanh nhẹn! Cậu con cùng Chử lang nói chuyện hồi lâu, cảm thấy người này cũng không tầm thường, tính tình ôn hoà hiền hậu, cộng thêm gia thế hùng hậu nếu là ở Kinh Thành sẽ bị người làm mai đạp hỏng ngưỡng cửa."
Ninh Nhi nhìn nàng, vẻ mặt nghi ngờ: "Ý mợ là. . . . . ."
Vi thị cười cười, nói: "Chử lang vốn một lòng cưới con, lại gặp phải chuyện sơn tặc làm gián đoạn hôn sự. Ninh Nhi, con có biết, có vài nhà coi danh tiết của nữ tử so với mệnh còn nặng hơn, nếu gặp phải chuyện như vậy, mặc kệ là vô lý tới cỡ nào, kể cả bỏ tiền tài đút lót quan tòa cũng phải đem hôn sự lui đi. Nhưng vị Chử lang này vẫn một lòng với con, sau khi khỏi bệnh, không kể vạn dặm xa xôi tới Trường An tìm con. Dụng tâm như vậy cũng cho thấy sự chân thành hiếm có. Bá phụ con tham tiền hứa gả con, quả thật là đáng ghét, nhưng Chử lang là vô can. Hắn gia thế ưu việt, cùng con cũng môn đăng hộ đối, hôm nay lại thân thể khang kiện, chẳng lẽ không phải nhân duyên tốt hay sao."
Ninh Nhi nghe những lời này, tâm từ từ trầm xuống. Nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay đặt trên đầu gối rối rắm: "Ý mợ là muốn cháu gả cho vị Chử lang này?"
Vi thị thở dài: "Ninh Nhi, chuyện này, cũng coi như mợ cầu xin con."
Ninh Nhi kinh ngạc.
Vi thị nhìn nàng, ánh mắt thâm sâu: "Ninh Nhi, hôm đó ở trong cung, Nguyên Quân ném gấm cầu cho con, con có biết là ý gì không?"
Ninh Nhi ngẩn