XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ Mất Hồn

Thục Nữ Mất Hồn

Tác giả: Chun Chun

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 134823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/823 lượt.

>“Vậy anh kêu bà ta câm mồm đi! Nếu bà còn dám nói một câu, lại dám mắng một câu, tôi liền tát vỡ miệng bà ấy!” Ngạc Nhi uy hiếp nói, giãy giụa muốn thoát khỏi hắn mà nhào tới.
Diêm Vũ Nghiên đứng dậy. Bà run rẩy dùng tay vén tóc, hai mắt đỏ ngầu tức giận. Bà chưa từng phải chịu qua loại nhục nhã như thế này.
“Con tiểu tiện nhân này, ngươi cũng dám đánh ta? Ngươi còn không tự biết thân biết phận của mình sao? Ngươi đến đây là để trả nợ, là để làm công cụ cho hắn thỏa mãn dục vọng! Ta chính là nữ chủ nhân nơi này, còn ngươi thân phận không bằng một con chó, thế mà dám đối với ta không lễ phép? Chó không ngoan thì phải dạy dỗ.” Bà cười lạnh, nhanh chóng giơ tay hướng mặt Ngạc Nhi mà tát.
Ngạc Nhi theo trực giác muốn tránh đi, nhưng là bị Diêm Quá Đào ôm trong ngực, nàng không có chỗ tránh. Cái tát kia rất mạnh, móng tay dài cào rách mặt nàng, máu tươi theo đó chảy ra.
Trong nháy mắt, trong lòng nàng còn đau đớn hơn so với đau đớn trên mặt kia. Hắn vậy mà lại giữ nàng để cho mẹ hắn tùy ý đánh nàng?
Diêm Quá Đào không đoán trước được mẹ hắn sẽ ra tay đánh Ngạc Nhi. Một tay đánh ra quá nhanh, hắn thầm nghĩ muốn ngăn cản Ngạc Nhi, nhưng không dự đoán được mẹ hắn lại không khống chế được mà đánh người. Khi hắn thấy mẹ lần thứ hai giơ tay lên, chuẩn bị đánh Ngạc Nhi lần nữa, hắn liền buông Ngạc Nhi ra, chắn không cho mẹ hắn đánh nàng.
“Đủ rồi! Là bà phải cam đoan tất cả mọi chuyện đều do tôi giải quyết tôi mới đồng ý cho bà ở đến Đài Loan.” Hắn nói, thanh âm trầm thấp tràn ngập cảnh cáo.
Trong mắt Diêm Vũ Nghiên hiện lên phẫn nộ, biết đứa con trước mặt này đã không còn là đứa trẻ có thể để bà tùy ý đánh chửi. Để có thể lưu lại đây, tra tấn tiểu tiện nhân Lãnh gia, bà tạm thời nhẫn nhịn oán giận chồng chất trong lòng, cười lạnh nhìn Ngạc Nhi đang đứng một bên.
Hắn quay đầu lại, thấy mặt nàng tái nhợt, vết thương trên mặt nhìn mà đau lòng. Bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy bên mặt bị đánh, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng hắn, ánh mắt này lại làm cho lòng hắn đột nhiên run lên. Hắn nhìn thấy trong mắt nàng là nước mắt, cảm thấy như mình vừa làm điều ác độc nhất.
Hắn không phải là thống hận nàng sao? Vì cái gì mà nhìn thấy nàng bị đánh, hắn ngược lại cảm thấy phẫn nộ với mẹ?
Ngạc Nhi nghiêm mặt dùng sức cắn môi dưới, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Quả nhiên mẹ con đồng lòng, cùng nhau đối phó tôi. Tính tôi không hay ho, không quấy rầy mẹ con các người đoàn tụ, các người chậm rãi tán gẫu đi!” Nàng biết mình sắp khóc, nước mắt không ngừng chảy vòng quanh trong hốc mắt. Nhưng là sự kiêu ngạo của nàng không cho phép nàng ở trước mặt bọn họ mà khóc lóc, không muốn cho mẹ con bọn họ được dịp cười nhạo nàng.
Ngạc Nhi miễn cưỡng duy trì trấn định cùng kiêu ngạo, quay người đi ra cửa. Tay nàng thủy chung nắm chặt. Vết thương trên mặt tuy đau đớn, nhưng so sánh với việc hắn giúp người phụ nữ kia đánh nàng, thương tổn trong lòng nàng càng làm nàng đau đớn hơn.
Nàng nhanh chóng trở về phòng, dọc đường đi còn không ngừng mắng mình ngu dốt.
Hắn là người Diêm gia, là người hận nàng tận xương tận tủy, nàng như thế nào còn có thể đối với hắn có chút chờ mong?
Nàng không ngừng mắng chính mình, nhưng là càng mắng càng không ngừng rơi nước mắt.






“Con quả nhiên làm được, thay ta đưa cô ta trở lại.” Diêm Vũ Nghiên cảm thấy mỹ mãn nói, biểu tình thập phần đáng sợ.
“Nhiều năm như vậy, ta cũng đã từng thử chỉnh hai chị em bọn họ, nhưng luôn xuống tay không được suôn sẻ.”
“Bà đã thử qua?” Hắn toàn thân căng thẳng, ánh mắt lợi hại nhìn về phía mẹ mình.
“Ta như thế nào lại có thể chưa từng thử qua? Tuy rằng ở nước ngoài, nhưng ta có biện pháp của ta. Từ khi tiện nhân kia chết, ta làm cho chị em bọn họ cùng đường. Chỉ cần Lãnh Mật Nhi tìm được một công việc, ta liền âm thầm gây áp lực, làm cho cô ta bị sa thải. Cuối cùng cô ta đi làm tiếp viên ở quán bar, dựa vào khuôn mặt kia để lừa không ít đàn ông. Không ít nhân vật lớn đều mê mẩn cô ta mới làm cho ta không thể xuống tay.” Diêm Vũ Nghiên oán hận nói. Thế lực ngầm của quán bar thường nguy hiểm vô cùng, nàng với Trầm Hồng đã từng tạo áp lực, nhưng Trầm Hồng cũng không thể làm gì cô ta.
Nhờ chuyện này mà chị em Lãnh gia mới có thể tạm thời tránh thoát nàng báo thù. Từ sau khi Ngạc Nhi trưởng thành, tới bây giờ nàng mới có cơ hội tiếp tục trả thù.
Từ khi hắn trưởng thành, bà đã không thể khống chế hắn. Bà có thể đem sự nghiệp của Diêm gia giao cho hắn, nbà hoàn toàn không nhúng tay nhưng chuyện đối phó với phụ nữ Lãnh gia thì bà tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.
“Để ta ở lại đây, ta có thể trợ giúp con.” Bà đi tới, trên mặt bày bày ra nụ cười, rõ ràng không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. “Con nhất định phải cùng nhân sĩ thương giới tiếp xúc, cần mở rộng quan hệ. Điểm ấy ta có thể trợ giúp con. Ta là con gái duy nhất của Diêm gia, thương giới Đài Loan đối với ta nhất định vẫn còn ấn tượng. Ta có thể tổ chức một buổi tiệc giới thiệu con với những người đó.”
“Tôi không cần người