Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.
n, “Bụp” một tiếng rồi anh bay đi khá xa…
Nại Nại gượng mở mắt nhìn xem người xông tới là ai, lẩm bẩm nói: “Đồ xấu xa, anh dựa vào cái gì mà đánh người?”
Lúc này LÔI KÌNH mới phát hiện người đang nằm bẹp dưới đất là Nại Nại mồ hôi nhễ nhại, ngay lập tức bế bổng cô lên, chạy xộc ra khỏi quán cà phê.
Hành độnh mạnh bạo thô lỗ của LÔI KÌNH khiến Nại Nại thấy khó chịu, anh coi cô như là búp bê đồ chơi sao? Phải để ý đến tình trạng của người bệnh chứ? không có bệnh cũng bị anh dọa cho ra bệnh rồi, động tác không thể nhẹ nhàng hơn chút sao?
Cô đành nghiến răng chịu đựng, trán nhăn lại. Lúc LÔI KÌNH đặt cô vào trong xe, cô gần như sắp nôn ra vì chóng mặt, ọe liên tục mấy lần.
“Cố chịu đựng. Sắp đến rồi” LÔI KÌNH khởi động xe, mím chặt môi, chiếc Audi R8 để lại một đám khói nghi ngút phía sau rồi lao vun vút.
Còn lại trong quán cà phê, Phùng Minh Đạt lau máu nơi khóe miệng, nhìn chiếc xe vừa lao vút đi, bực bội: Tên này là ai không biết? Dựa vào đâu mà vô duyên vô cớ đánh ng?
Hắn nghĩ mình là xã hội đen chắc?
***
Sau khi khám xong, bác sĩ nói Nại Nại bị đau dạ dày cấp tính, còn bị chảy máu một chút.
Nhớ lại kết quả chuẩn đoán, LÔI KÌNH tức không để đâu cho hết. Từ những gì Nại Nại nôn ra cho thấy, tối qua cô chưa ăn tối, đã thế lại còn để bụng đói uống cà phê, ăn bánh kem, thêm vào đó hằng ngày lại không chú ý đến việc bồi bổ, thế là tự dưng mắc bệnh rõ ràng có thể tránh được.
Anh định uy hiếp cô, nếu còn không ăn uống tử tế thì chết ở ngoài đường đừng có về nhà nữa. Nhưng Nại Nại đang ngủ rất ngon, LÔI KÌNH uy hiếp cũng không có tác dụng, căn bản là cô không hề nghe thấy.
Anh còn định cảnh cáo cô, nếu còn tiết kiệm tiền không ăn sáng, anh sẽ trả lại nhà, cho cô khóc chết luôn. Nhưng Nại Nại xoay người lại, nụ cười mê hồn trên gương mặt đang say ngủ của cô khiến anh thất thần, lại mềm lòng đi nhiều, cũng khiến cái kế hoạch này dần trôi vào hư vô.
Anh lại chìm trong suy nghĩ, sắc mặt rất tệ. Khi nhìn thấy phần đường mật đã truyền hết, anh ra hành lang hét loạn lên với vị bác sĩ đang đi trong hành lang: “Mau tới thay thuốc, hết thuốc rồi”
Để bệnh nhân chết vì chai truyền hết dịch, không hợp với đạo nghĩa xưa nay trên giang hồ, anh tất nhiên không thể bỏ qua.
Tất cả y tá bác sĩ vừa nghe thấy mệnh lệnh của anh đều lũ lượt kéo đến, nhanh chóng thay bình truyền bằng một bình chất dinh dưỡng đắt nhất. Bác sĩ trưởng khoa điều trị không kiềm được tò mò, len lén liếc qua LÔI KÌNH đang ngồi bên cạnh, bỗng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của anh, lập tức sợ sệt thu ánh mắt về, bảo mọi người thay bình cho nhanh rồi đi.
Vị bác sĩ trưởng khoa vừa đi vừa nghĩ: người này rốt cục làm nghề gì chứ? Lẽ nào là người của Cục y tế?
Theo lí mà nói, thì người của Cục y tế họ đều quen. Trừ phi…anh ta là nhân viên kiểm tra được Cục phái đến?
Ồ, chắc chắn là vậy rồi! Nếu không sao có thể vừa xông vào đã chỉ đích danh Viện Trưởng đến khám cho nữ bệnh nhân kia.
Người thường có ăn gan hùm cũng không dám như vậy. Đúng vậy! chắc chắn anh ta là người của cục y tế, hôm nay mặc thường phục đi vi hành, đến xem xét công việc trong bệnh viện.
Nhẩt định là như vậy!
Tôn trọng là sự bố thí chết tiệt
Đàn ông muốn trưởng thành thì phải thất tình, phụ nữ nếu thất tình sẽ trở nên già nua. Nại Nại vô cùng tin tưởng câu nói này.
Gần đây Nại Nại điên cuồng đi mua mặt nạ dưỡng da, dưỡng mắt, trừ nếp nhăn, làm trắng da, bổ sung nước, dưỡng chất, tìm iếm mọi cách thức để làm đẹp. Cho dù sáng ra vẫn cứ phẫn nọ vì bánh trứng cuộn đã tăng thêm năm hào, nhưng đến tối vẫn dùng loại mặt nạ đắt tiền để chăm sóc da.
Cô tự an ủi mình: Đây là hình thức đầu tư lâu dài cho tương lai, bở vì vẫn cần thiết tìm mùa xuân tiếp theo, đổi lại một tấm vé ăn dài hạn, cho nên không thể để mình già nua nhanh chóng được.
Mùa xuân tiếp theo hãu mau tới đi, chí ít là trước khi cô dùng hết mặt nạ dưỡng da tổ yến.
Cô quyết định lấy hết dũng khí đấu khẩu cùng anh, nhưng lại bắt gặp một chuyện càng không thể ngời tới. LÔI KÌNH ngừng lại một lát như nghĩ ngợi điều gì đó, rồi cười đảm bảo: “Nếu không buồn cười lần sau tôi sẽ không nói nữa”
Á. . Hôm nay Lôi Công đổi giới tính rồi sao? Sao nụ cười của anh trong lại đần độn thế kia? Xin anh có chút khí khái của xã hội đen được không ? Cứ tiếp tục thế này chẳng mấy mà mất hết cả oai phong, sau này thế nào cũng có ngày ôm đầu khóc lóc cùng các huynh đệ trong bang phái mà thôi!
Không đúng, anh ta có oai phong hay không cũng chẳng liên quan gì đến cô cả, cho nên cứ kệ cho Lôi Công cười ngốc nghếch đi. Dù sao thì sau khi xuất viện cô cũng không phải gặp lại anh nữa.
Ngược lại lúc này LÔI KÌNH lại vô cùng ảo não, không biết lúc nãy anh bị cái gì phang vào đầu, tôn trọng cáy chết tiệt gì chứ. Nói ra đến bản thân cũng thấy gượng gạo, cô không thích nghe thì anh tuyệt đối không được nói, điều này còn không có nhân quyền hơn cả sơn mẫu đại thúc! Đúng thế, giờ không phải anh đang giữ thể diện cho cô, mà là vì t