Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/524 lượt.
Trong đầu nghĩ ra không biết bao nhiêu câu nói chua ngoa : nếu còn không bỏ ra, lão nương không cần biết là xã hội đen hay xã hội trắng, nhất loạt dẫm chết như con gián ngay tại hiện trường.
Chiếc chìa khoá căn 21 bị người ta giật mất, nhanh chóng mở cửa nhà, nửa ôm nửa đẩy vào phía trong. Khoảnh khắc đó tay anh cũng rời khỏi eo của Nại Nại. Chỉ sau khi rời khỏi, Lôi Kình mới bất giác lấy tay sờ lên mũi, cảm thấy vô cùng kì lạ.
Người phụ nữ thường bên cạnh Lôi Kình cách đây hai năm là Y Lệ. Y Lệ là một người phụ nữ rất thông minh, bản thân cô ta biết mình cần gì từ anh, và cũng biết phải dùng cái gì để báo đáp. Lôi Kính không bao giờ keo kiệt tiền bạc, tất nhiên anh cũng không keo kiệt thân thể của mình, cho nên đứng ở góc độ mua bán làm ăn thì anh không hề chịu thiệt.
Thế nhưng lúc vừa xong, anh đã làm một số chuyện mà ngay bản thân anh cũng cảm thấy kì lạ.
Người phụ nữ ngốc nghếch kia đã mặc váy ngắn còn lắc mông qua lại, ngã một phát váy lật lên đến tận eo, làm mắt anh tràn ngập sắc xuân. Phần mông tuy rằng được bọc kĩ càng, nhưng những thứ càng kín lại càng khiến người ta liên tưởng, bao gồm cả chiếc quần lót bông màu hồng ở góc mắt anh, đều khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải phát cuồng.
Nghĩ tới đây, họng anh nghẹn lại, rất muốn quát cô ta một trận. Cứ một lần xem nhà là lại được phần phúc lợi lớn vậy, thảo nào những người hẹn gặp cô ta lại nhiều như vậy.
Nhớ những gì Lão Ngũ nói, cô ta là một phụ nữ có tuổi rồi. Anh thấy rất lạ. Tại sao lớn tuổi vậy rồi mà còn không biết bảo vệ bản thân, đúng là ăn cơm bằng mũi, phí cơm nuôi một tên đầu heo.
Nại Nại sau khi vào trong phòng, nghĩ lại một lượt, thực ra hành động lúc nãy của Lôi tiên sinh là có ý tốt. Anh muốn cho cô khỏi hở hang, còn tốt tính chỉnh lại váy cho cô. Anh là một người tốt! Chỉ là không biết cách ăn nói thôi. Hơn nữa lúc đó mà dùng lời nói biểu đạt thì sẽ làm người phụ nữ mới gặp lần đầu cảm thấy vô cùng ngại ngùng và xấu hổ. Vậy là anh tình nguyện hi sinh bản thân, suy nghĩ thấu đáo cho cô, đúng là một người tốt hiếm thấy! Nghĩ vậy, cô liền thành tâm thành ý nói lời cảm ơn với anh:” Cảm ơn ngài, Lôi tiên sinh! Chúng ta có thể xem nhà được chưa?”
Lôi Kình không buồn nhận tâm ý của Nại Nại, mà chỉ biết nhẫn nhịn không mắng cô. Cô không phải là bọn Hứa Thụy Dương. Nếu như chuyện này xảy ra với bọn Hứa Thụy Dương, anh sớm đã bắt chúng đến vùng Đông Bắc chẻ củi đến cuối đời, hoặc bắt chúng ra nước ngoài, khi nào có chút sự nghiệp mới được quay về. Đối với người phụ nữ đầu toàn bông gòn này, thì anh chỉ biết nhịn mà thôi, dù sao sau này cũng không bao giờ phải gặp lại nữa.
Nại Nại biết mình đã nghĩ oan cho người tốt, cảm thấy hối lỗi, nên cô cũng chẳng để bụng sự thờ ơ của Lôi Kình, nhanh chóng rót cà phê mang ra bàn, mời người tốt ngồi xuống nghỉ ngơi. Cô cảm thấy những lời nói mà mọi người nói như :”Trong giới xã hội đen, quy mô càng lớn, địa vị càng cao thì người ta lại càng lương thiện.” Thật rất là có lý! Ví dụ như vị đang ở đây, đúng là một người tốt thầm lặng!
Lôi Kình khó khăn lắm mới thoát khỏi tâm trạng rối bời, anh ngồi xuống, nâng cốc cà phê lên miệng liền cau mày:”Tôi uống cà phê đen, cái này ngọt quá.”
Máy pha cà phê trong căn hộ này rất ổn, nhưng cà phê mà anh uống lại là cà phê pha sẵn. Nại Nại không dám cho anh biết chân tướng đành cười trừ nói:”Cà phê đen không tốt cho sức khỏe, ngài không nên uống.”
Nghe Nại Nại nói dứt câu, Lôi Kình cảm thấy việc mình trốn cảnh sát chạy tới đây coi nhà thật là một sai lầm. Không những gặp phải một người phụ nữ ngu ngốc đến cực điểm mà lại còn là một thánh nữ nữa.
Anh hung dữ nói:”Tôi muốn uống cà phê đen, nhờ cô pha cho.”
Không có phụ nữ nào không khuất phục được. Hơn nữa, đàn ông khi hung dữ lại khiến phụ nữ cảm thấy có chút khí khái nam nhi, đây chính là kinh nghiệm mà anh tích lũy bao năm nay. Thực sự rất hữu dụng!
Nại Nại rất muốn bê chiếc máy pha cà phê đập lên đầu anh ta một phát. Anh ta không biết thế nào là linh hoạt uyển chuyển sao? Nói với anh ta chả có tác dụng gì cả. Đúng là đồ đầu đất, heo đần xã hội đen.
Nhưng có gan nghĩ không có gan làm chính là tác phong xưa nay của Nại Nại. Vì thế cô mỉm cười quay người rót cho anh một ly nước lọc rồi nói :”Cái này nhiều dinh dưỡng, mời ngài uống! Bác sỹ nói thường xuyên uống nước lọc có lợi cho sức khỏe đấy.”
Khuôn mặt sắc lạnh đầy sát khí của Lôi Kình làm Nại Nại chỉ còn biết giả vờ coi như không thấy. Cô từ từ bước vào phòng bếp kiểu mở, sắp xếp các đồ vật có trong đó, bắt đầu công việc giới thiệu. Mặc dù ánh mắt sau lưng vô cùng lạnh lùng, nhưng vì ba vạn, cô đành liều mạng :”Phòng bếp chúng tôi thiết kế rất hợp lí. Đối với người phụ nữ mà nói, thiết kế này rất tiện dụng. Bồn nước và tủ lạnh cách nhau mộ khoảng vừa phải, hơn nữa vụ trí đặt máy hút mùi cũng không dễ bị đụng đầu…” Nại Nại rất am hiểu về nhà bếp vì đây chính là mục mà cô giỏi nhất trong mười mục toàn năng.
Chiếc váy ngắn vẫn chướng mắt, ôm sát lấy người Nại Nại, lộ ra thân hình gầy guộc của cô. Một đoạn sơ mi trắng