Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/615 lượt.
i.
LÔI KÌNH bèn đưa tay vuốt nhẹ tóc Nại Nại đầy yêu thương: “Cũng không ngốc nhỉ, xem ra em vẫn còn thuốc chữa”
Khoảnh khắc đó, không chỉ là sự ấm áp đơn giản, mà nó giống như một tấm lưới lớn bao trùm lên hai người bọn họ, bao trùm lên cả hai trái tim
Một Nại Nại đang lâng lâng và một LÔI KÌNH mỉm cười hạnh phúc đều không muốn phá vỡ không khí lúc này, khoảnh khắc tràn ngập hạnh phúc ấm áp, ngọt ngào đến tận đáy lòng
“Nại Nại?” Sau lưng có người gọi cô, Nại Nại bừng tỉnh khỏi cảm giác ngọt ngào, liền quay lại thì nhìn thấy hai người đang đứng cách đó không xa
Khuôn mặt trắng bệch của Nại Nại được LÔI KÌNH giấu kín sau tấm lưng vững chãi. Đương nhiên anh biết đối phương là ai, chỉ là anh chưa từng gặp người phụ nữ kia
Bốn người cùng đứng sững lại, không ai nói gì cả, và mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau. .
Đột nhiên Lữ Nghị bước lên phía trước, kéo Nại Nại ra khỏi LÔI KÌNH, chau mày hỏi: “Em đang làm gì thế?”
Nại Nại bị cái kéo tay của anh làm cho lọang choạng, còn chưa kịp giải thích thì LÔI KÌNH đã dùng tấm thân tránh kiện của anh chặn ở giữa rồi túm lấy cổ áo Lữ Nghị
Nại Nại biết một khi anh đã ra tay thì sẽ liên lụy rất nhiều, hơn nữa anh nhất định sẽ không nương tay, thế nên cô gỡ tay LÔI KÌNH ra rồi nói với anh thật bình tĩnh: “Không cần anh phải ra tay”
LÔI KÌNH xếch ngược mày, tay dừng lại giữa không trung, trợn mắt nhìn Nại Nại: “Sao? Em không nỡ?”
Không hề! Nại Nại vừa định lên tiếng giải thích thì bị một người khác trang lời: “Xem ra chị Nại Nại đã tìm được người đàn ông tốt rồi” Duy Nhã đứng một đổ thêm dầu vào lửa
“Tôi tìm được người đàn ông tốt hay không chả liên quan gì đến cô. Cô quản lí tốt người đàn ông của mình là được rồi” Nại Nại thẳng thừng đáp lại Duy Nhã, rồi xoay qua kéo tay LÔI KÌNH đi khỏi.
Trùng phùng nơi ngõ hẹp-kẻ mạnh chiến thắng.
Cãi lộn luôn là điểm yếu của Nại Nại. Như đã từng nói lúc trước, khi cãi nhau, mỗi lần nói ra một câu nào đó cô đều phải suy nghĩ xem liệu có làm tổn thương đến người khác không, liệu có chạm phải vết thương của họ không. Thế là mỗi lần người ta cãi một câu, cô đều không cãi lại được, có cãi qua mà không có cãi lại, thế là chẳng thế cãi được.
Nhưng đối mặt với đối thủ không chịu buông tha, cô thường kiềm chế không bộc phát, thỉnh thoảng cũng mắng lại một câu, nhưng ngay câu tiếp theo thì tịt luôn. Nếu bị dồn tới đường cùng, Nại Nại sẽ bỏ chạy, dùng tinh thần vĩ đại của A Q an ủi bản thân: không phải tôi sợ hãi, mà tôi khinh không thèm cãi nhau với các người!
Tất nhiên cũng có ngoại lệ. Đó là lần cùng mẹ cô đi mua sắm, đối phương là một tên to cao lực lưỡng, đã đụng phải mẹ Nại Nại lại còn càm ràm chửi bới mãi không chịu thôi. Bản tính sư tử tiềm ẩn trong Nại Nại bỗng nổi lên, cô xông ra như con thú nhỏ, cãi tay đôi với hắn hai câu, nhưng trong lòng vẫn còn cái ấm ức vì không cãi lại được, trong tình trạng không thể cãi lại đối phương được nữa, cô tiện tay cầm chai bia ném viu qua, tuy không đập trúng người tên đó nhưng cũng khiến người ta kinh hãi phúi đít bỏ đi mất dạng
Nại Nại sau chiến thắng đó đã rút ra kết luận: Thỏ gặp nguy khốn còn cắn người, huốn hồ là sư tử?
Trước giờ chẳng qua là anh nhường cô mà thôi.
LÔI KÌNH ngạo mạn bước tới trước mặt Lữ Nghị, trước tiên đưa mắt liếc qua Duy Nhã, chỉ là một cái liếc không ác ý. vậy mà đã khiến Duy Nhã sợ tới mức bất giác lùi lại phía sau một bước.
Không tệ, coi như là biết thức thời.
Tiếp theo, đó chính là chồng cũ của Nại Nại. Về căn bản phong độ của LÔI KÌNH trước chồng cũ của Nại Nại không cần phải quá tốt, trước mặt tên đàn ông bỏ vợ theo gái không cần thiết phải thể hiện bất cứ điều gì.
Đàn ông trong giới giang hồ trước hôn nhân đều quan hệ lăng nhăng, đó là vì khi đó họ còn độc thân. Hơn nữa trong thời gian dài luôn có nhu cầu giải toả áp lực bản thân. Nhưng sau hôn nhân, họ chỉ cần chăm chút duy nhất cho 1 người phụ nữ. Như lời nói của HCV thì: “Người ta đã chịu kết hôn với loại người như chúng ta đã là hy sinh quá nhiều rồi. Ra ngoài ngoại tình không chỉ có lỗi với người phụ nữ đó, mà lương tâm của người đàn ông đó cũng đã vứt cho chó gặm rồi”
LÔI KÌNH cũng luôn tin tưởng như vậy.
Một người đàn ông có giáo dục sẽ không khoác tay nhân tình hiện thời rồi không chịu buông tay người vợ cũ, thế nên anh cần phải khiến cho tên đàn ông trước mặt còn chưa hiểu rõ tình thế nhanh chóng nhìn rõ cái tình thế hiện giờ
Anh túm lấy cánh tay của Lữ Nghị, nhẹ nhàng vặn ra sau, Lữ Nghị bỗng thấy đau nhói, chỉ là anh không chịu thể hiện ra ngoài, nén nỗi đau, anh định lật tay lại túm lấy cánh tay của LÔI KÌNH. Đòn phản kích gãi ngữa khiến LÔI KÌNH bật cười, gằn giọng nói: “Thân thể chả ra làm sao, như thế này mà còn định ôm một cô gọi một cô, anh ứng phó nổi sao?”
Nại Nại tưởng rằng LÔI KÌNH sẽ ra tay nên bước tới ngăn anh lại: “Thôi được rồi, chúng ta đi thôi”
Duy Nhã liền kéo tay Nại Nại lại, giọng nói đáng ghét vang lên bên tai: “Chị khơi chuyện lên rồ