Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/614 lượt.
người bên cạnh anh lúc này không còn là cô nữa, thế nên anh phải đứng đây chọn sự chỉ trỏ của mọi người.
“Các người ý thế hiếp người quá đáng, lần này tôi không kiện tới cùng tôi không mang họ Đặng” Duy Nhã rút đt từ túi xách ra, cao ngạo ấn nút chuẩn bị gọi cho cảnh sát.
Lữ Nghị quay lại lườm Duy Nhã, bỗng cảm thấy chán ghét khuôn mặt cao ngạo khinh đời của cô. Đây chính là sự khác biệt giữa người tình và người vợ. người vợ sẽ nghĩ ra trăm phương ngàn kế để giữ thể diện cho chồng, thậm chí có thể làm mọi việc để nén giận. Còn người tình vĩnh viễn chỉ biết bòn rút, dù chỉ thiệt thòi một chút cũng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nại Nại thấy Duy Nhã định cáo cảnh sát, liền lay tay áo LÔI KÌNH: “Hay là chúng ta đi thôi. Làm ầm lên không tốt cho anh”
Ánh mắt yêu thương của LÔI KÌNH không hề rời khỏi cô nãy giờ, góc độ cong lên của khoé miệng anh khiến trái tim nhỏ bé của Nại Nại lại đập rộn: “Em lo lắng cho tôi?”
Nại Nại cứng đầu không chịu thừa nhận nói: “Còn lâu! Em ngại đến lúc mọi người ra sở cảnh sát chẳng ai giữ được thể diện thôi”
Mặt cô đỏ ửng như quả cà chua, khiến người ta chỉ muốn cắn cho một cái. LÔI KÌNH nghĩ thế nào thì làm thế ấy. Anh hôn lên má Nại Nại, cười nói: “Ngốc quá, thừa nhận một lần thì đâu có chết ai”
Thái độ nũng nịu của Nại Nại càng kích động người đối diện là Lữ Nghị, Duy Nhã bên cạnh vẫn đang báo cảnh sát, tường thuật lại quá trình đã bị đánh mất hồn vía như thế nào, đã phải đối diện với sự uy hiếp sống chết thế nào.
Lữ Nghị như bừng tỉnh sau cơn mộng dài, cất bước trốn khỏi tình cảnh vô cùng mất mặt này.
Không dám quay đầu nhìn lại.
Người phụ nữ bị người đàn ông khác gọi là ngốc nghếch đó thực ra không hề ngốc. Cô biết cách nắm lấy trái tim của đàn ông. Những câu nói hờn giận tình từ đó rõ ràng là cố ý nói cho anh nghe. Cô đang trả thù anh, trả thù anh năm đó đã dễ dàng rời khỏi cô, dễ dàng đến mức muốn quay lại cũng không còn một chút đường lui.
Nại Nại nhìn theo bóng dáng rời đi của Lữ Nghị cảm thấy có chút đau lòng. Đây không phải là buồn khổ, chỉ là cô cảm thấy anh của hôm nay khác xa mười năm trước. Lúc đó anh chắc chắn sẽ không bỏ đi trong tức giận, mà chờ cô tìm ra lí do thoả đáng, sẽ mượn danh nghĩa cô làm một vài việc bực bội mà không cần giải thích, người phụ nữ bên cạnh anh bây giờ hiển nhiên không hề có tinh thần hy sinh đó, vì vậy bóng dáng bỏ đi của anh càng đáng thương nghìn phần, khiến người khác cảm thấy chút tiếc nuối không cất thành lời.
Nhân vật nam chính đã đi, ng xem trò hay cũng giải tán dần.
Cô cúi đầu kéo kéo LÔI KÌNH: “Chúng ta cũng đi thôi, người xem cũng bớt đi rồi”
LÔI KÌNH ôm eo cô nói: “Em không thoải mái”
“Không, chỉ là hơi mệt. Em muốn về nhà” Cô lí nhí trả lời, chẳng có chút sức lực nào.
“Bất cứ lúc nào khó chịu bảo tôi ngay, không được giấu giếm. ” LÔI KÌNH nghiêm khắc dăn Nại Nại, cô mỉm cười, gật đầu đồng ý.
Vậy là LÔI KÌNH nghe lời Nại Nại cầm tay cô, đẩy xe đồ vui vẻ rời đi.
Duy nhất chỉ còn lại người phụ nữ đang tập trung tinh thần báo cảnh sát.
Duy Nhã liếc ngang thấy hai người rời đi, liền vừa hét vừa đuổi theo. LÔI KÌNH chỉ vừa quay đầu, cô liền rụt lại. Cô vẫn nhớ cảm giác ù tai sau cái tát vừa rồi, càng nhớ người đàn ông cao lớn kia nói không kiêng kị đánh phụ nữ, vì vậy mặt mày xanh lét, nhanh chóng quay đi tìm LN. Lúc đấy cô phát hiện anh đã biến mất từ lúc nào không hay.
Đồ vô dụng! Thấy người phụ nữ của mình bị đánh mà không dám đánh trả.
Vẫn còn lác đác vài người tò mò chưa chịu đi, Duy Nhã đang bực tức, không kiêng kị gì: “Đi đi mau lên, nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy ai bảo cảnh sát bao giờ sao?”
Tiếc thay những người đàn ông đàn bà trước mặt chẳng ai thèm quan tâm đến thể diện của cô nữa, thế nên người đối diện ném lại một câu: “Chẳng qua chỉ là bồ nhí, huênh hoang cái khỉ gì?”
Câu nói này lại chọc đúng vào chỗ yếu nhất của cô. Tức giận đến mức không thể duy trì được thái độ đoan trang mọi ngày nữa, cô chửi bới ầm ĩ: “Anh nói ai là bồ nhí? Ai là bồ nhí? Bọn đàn ông các người đúng là đồ khốn kiếp! Có bản lĩnh thì anh cũng đi tìm bồ nhí đi, muốn tìm các người cũng chả tìm ra đâu. ”
Đúng thế. Có tiền mới là mấu chốt của việc đàn ông ngoại tình. Cô lúc nào cũng quan niệm vậy.
Cho nên cô tin rằng không bao lâu nữa, niềm vui mới của người phụ nữ ngu xuẩn kia cũng thế thôi. Người đàn bà ngu xuẩn đó định chen vào giữa cô và LN thì còn non tay lắm, sớm muộn rồi cũng lại dẫm vào vết xe đổ bị người ta ruồng bỏ.
Nhất định sẽ như thế!
Cô nguyền rủa một hồi lâu, những người gần đó không thèm quay lại, cô phẫn nộ bỏ đi trong tiếng cười nhạo của mọi người. Khi đến chỗ thang máy mới nhớ ra chìa khoá xe vẫn còn ở chỗ LN.
Cô phẫn nộ đạp mạnh vào thang máy, khốn kiếp! không tính chuyện vô duyên vô cớ bị đánh, bây giờ còn phải bắt taxi về nhà. Tất cả đều là do người đàn bà ngu xuẩn đó, chết tiệt!
Càng nghĩ càng uất ức, càng nghĩ càng tức giận.
Sau lưng vang lên tiếng nói ẫu trĩ càng khiến cô ngượng ngập không giấu mình vào đâu: “Mẹ ơi sao dì đó lại khóc?”
“Vì c