Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/619 lượt.

ợc không ?”
“Không sao, mình ra ngoài ăn đi. ” LÔI KÌNH khoanh tay trước ngực, cười nói.
“Nhưng mua nhiều đồ như vậy, làm thế nào?” Nại Nại cảm thấy vứt hết đi thì thật lãng phí, mà anh cũng đâu phải người có thể nấu ăn, thế nào cũng vứt đây đợi ngày quá hạn.
Đột nhiên cô nảy ra một ý tưởng: “Anh mang chiếc máy sinh tố lại đây, em gọt táo làm sinh tố rồi cho vào tủ lạnh. ”
“Thế còn lê?” LÔI KÌNH hoit.
“Xay sinh tố. ” Nại Nại trả lời.
“Thế còn dưa hấu?” LÔI KÌNH lại hỏi.
“Xay sinh tố. ” Nại Nại lại trả lời
“Thế còn em?” LÔI KÌNH thuận miệng hỏi tiếp
“Xay…” Nại Nại cũng thuận miếng trả lời, không đợi cô trả lời hết anh phụt cười.
Anh ép sát vào cô, mắt lướt từ cổ áo hơi hở ra đi xuống dưới, anh mắt nóng bỏng tiến đến nơi sau kín nhất khiến Nại Nại chỉ muốn tìm lỗ nứt nào chui xuống.
“Muốn xay thì phải lột quần áo đó” LÔI KÌNH mỉm cười, trước tiên ôm lấy tấm eo thon của cô, không chờ cô phản kháng anh đã vạch chiếc áo trên. Nại Nại kêu lên một tiếng, nỗ lực đạp chân vào anh, tay múa may quay cuồng cào vào vai LÔI KÌNH.
“Là em nói muốn xay sinh tố. ” LÔI KÌNH làm bộ vô tội, khi nhìn kiểu phản kháng giống như con mèo của cô, anh bật cười 1 cách tự chủ. Anh dùng một tay kẹp hai tay của Nại Nại, tay kia vuốt nhẹ qua cổ cô, dần dần lướt xuống cổ áo. Làn da trắng của Nại Nại dưới bóng đèn mờ ảo khiến ham muốn tình dục trong anh dâng cao.
Nại Nại run rẩy đôi môi: “Thực ra… thực ra chúng ta có thể ra ngoài ăn. ”
Anh cúi cuống hôn lên xương quai xanh của cô rồi nói mơ hồ:”Tôi đang ăn. ”
Nại Nại bị hơn ấm trên người LÔI KÌNH làm cho ngất ngây choáng váng, mùi thuốc nhè nhẹ trên người anh dần bao phủ lấy cô khi anh dần áp sát vào cô, cô muốn trốn chạy, muốn hít thở không khí trong lành, nhưng dù quay sang hướng nào cũng toàn là mùi của anh.
“Dừng lại…dừng lại…Lôi tiên sinh. ” Cô muốn ngăn chặn hành động điên cuồng anh sắp làm.
“Gọi là Kình. ” Tiếng nói của LÔI KÌNH rất trầm, anh có thể cảm nhận được đường cong của cô nhấp nhô dưới lớp áo, và cả tấm lưng cương cứng của cô nữa.
“Kình…Kình. ” Nại Nại nói đầy miễn cưỡng dưới sự bài bố sắp đặt của anh. Cô ra sức kéo lý trí lại: “K…KHÔNG đươc. ”
“Tại sao?” LÔI KÌNH thở dốc, dùng mũi áp sát vành tai cô, nhẹ nhàng nói.
Vớ vẩn! Làm gì có chuyện lên giường nhanh như thế? Trong lòng cô ra sức nhiếc mắng anh: “Em…em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng. ”
“Đây là bản năng, không cần chuẩn bị. ” Anh cắn vang tai cô, dùng răng ngịch cái vàng tai.
Kiểu này khác nào muốn lấy mạng của Nại Nại, người cô không ngừng run rẩy. Cô đẩy mặt anh ra, nói đầy đau khổ: “Nhưng mà…ở đây không có nước. ”
“Cần nước làm gi?” LÔI KÌNH nhăn nhó sau khi thoát khỏi sự đê mê.
“Thì không thể tắm được. ” Câu nói của Nại Nại rất hợp lí, chỉ có điều đối phương không tán thành.
“KHÔNG cần tắm. ” Nói xong anh lại tiếp tục tấn công, anh cắn ngón tay đẩy anh ra, mãi cho tới khi ngón tay trắng dần chuyển qua hồng đỏ.
“Thế cũng không được. ” Nại Nại nghiến răng, cười ngại ngùng.
“Lại sao nữa?” Sự phẫn nộ của LÔI KÌNH lại bắt đầu có dấu hiệu bùng lên.
“Ở đây không có chăn. ” Vẻ tức giận của anh làm cô hơi sợ, nhưng vẫn dũng cảm đưa ra câu hỏi trong lòng.
“Cần chăn làm gì?” Giọng LÔI KÌNH khá tức giận, bỏ tay cô ra cúi đầu hỏi.
“KHÔNG có chăn lạnh lắm! Lại rất cộm nữa. ” Nại Nại sợ sệt nêu ra ý nghĩ của mình. Thực tình Nại Nại muốn nói là: Đồng chí LÔI CÔNG, nếu anh không thả em ra, em sẽ tiếp tục nói, nếu anh thấy phiền phức thì mau thả em ra đi!
Đương nhiên không phải Nại Nại không động lòng. Khoảng thời gian hai năm giường không, cô tất nhiên cũng có nhu cầu. Chỉ có điều lúc chưa có LÔI KÌNH cô không cảm nhận được mà thôi, nụ hôn đột ngột ngày hôm nay khiến cho những dục vọng tiềm ẩn trong người cô lại lần nữa bị khuấy động, cũng khiến cô hoảng loạn không biết phản ứng ra sao.
Có nên tiếp nhận không ?
Giữa họ liệu có tương lại không ?
Sau khi lên giường cô sẽ phải đối mặt thế nào với người đàn ông này?
Đối với Nại Nại có căn bệnh “do dự” trầm trọng thì mỗi vấn đề đều phải suy nghĩ hơn sáu tháng, thế nên chỉ mới quen nhau có một tháng đã làm tình thì quá nhanh, quá nhanh!
Đáng chết! Cô biết là quá nhanh, nhưng chân cô bắt đầu mềm nhũn ra.
Cô cần thiết phải có trách nhiệm với bản thân, nhưng cũng không thể làm ngo trước nhu cầu của bản thân được.
Đúng thế, cô cần một người đàn ông mạnh khoẻ, càng khao khát một vòng tay ấm áp, để cô có thể ngủ thật yên ổn khi màn đêm buông xuống trong tương lao, không cần phải lo sợ, cũng sẽ không cô đơn lạnh lẽo.
Thế nhưng, anh thì sao?
Anh sẽ chịu trách nhiêm với cô sao?
Bản thân có nên gửi gắm trái tim cho người đàn ông này không ?
Vô số các câu hỏi hiện lên trong đầu cô, rất hỗn loạn, như mối tơ vò.
Thậm chí cô không biết phải làm thế nào để cho anh biết những lo lắng và bất an trong lòng mình.
Mặt LÔI KÌNH không biến sắc, tim cũng không đập loạn: “Cử động rồi sẽ không lạnh nữa. ”
Ánh mắt Nại Nại có chút thất vọng, anh vẫn chỉ quan tâm khi nào có được thân thể


Teya Salat