Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341661

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1661 lượt.

ược sự ấm áp và hạnh phúc khi chào đón nó.”
“Tiểu Điệp!” Bạch Tiểu Thuần kéo tay em gái, nói. “Con bé ăn nói không suy nghĩ, xin lỗi anh. Thực ra hôm nay tội hẹn gặp anh, là vì…”
“Vào Alice ngồi rồi nói tiếp, ở ngoài này lạnh lắm.”
Sau một giây bối rối, Thư Hạo Nhiên lập tức điều chỉnh tâm trạng, dẫn hai chị em Bạch Tiểu Thuần tiến về phía trước.
Nhà hàng bài trí vô cùng tinh xảo, dòng suối âm nhạc bay lượn trong không gian hòa vào mùi thơm thoang thoảng của đồ chay lẫn hương vị bò nướng thơm nức mũi.
Sau khi thức ăn được đưa lên, nghe anh nói một vài chuyện mở đầu chẳng liên quan, Bạch Tiểu Thuần quyết định nói luôn ý định của mình.
Hít một hơi sâu, cô đặt dao nĩa xuống, mở miệng một cách bình tĩnh: “Lần trước anh đến thăm tôi, có nói dự án tàu điện ngầm vẫn có thể thay đổi được…”
“Đúng vậy.” Thư Hạo Nhiên gật đầu, nét vui vẻ trong mắt trở nên trầm lặng, anh trầm ngâm: “Anh có thể đến gặp bố anh nói chuyện nhưng anh muốn biết em làm việc này vì em hay vì người khác?”
Anh đã sớm đoán ra cô chủ động hẹn gặp mình chắc chắn là vì chuyện dự án tàu điện ngầm, giờ nghe cô khẳng định, anh bỗng cảm thấy đau lòng…
Mối tình mặn nồng tưởng chừng không gì có thể chia lìa ấy giờ đã đến mức phải mượn một cái cớ để có thể được gặp nhau.
Tại sao khi anh quyết định vứt bỏ tất cả để trở về thì người đã từng thề sẽ chờ đợi anh mãi mãi lại không còn như xưa nữa?
Khúc dương cầm du dương bất ngờ im bặt, sau đoạn dạo đầu uyển chuyển, giọng hát thì thầm như đang kể chuyện nhẹ nhàng cất lên.
Những tiếng nói chuyện trầm hẳn xuống, Bạch Tiểu Thuần lúc này mới nhận ra bài hát đang được phát là ca khúc La Vie En Rose do Lisa Ono trình bày.
Nguyên gốc của bài hát này là một ca khúc tiếng Pháp, so với bản gốc, cô thích bản được hát lại bởi nữ ca sĩ người Nhật Lisa Ono hơn. Nguyên nhân không phải là bản này hay hơn bản kia, mà là vì lần đầu tiên nghe thấy nó là khi cô đang tay trong tay với người con trai đang ngồi đối diện cô đây bước qua một cửa hàng CD, khi ấy, cô đã mê mẩn vì sự lãng mạn và buồn bã trong giai điệu du dương, nhẹ nhàng ấy, từ đó trở đi, cô chưa bao giờ quên.
“Ý anh là sao?”
Câu hỏi của Thư Hạo Nhiên hoàn toàn không bình thường, cô đã nghĩ đến đủ những câu hỏi mà anh sẽ đưa ra, duy chỉ có câu hỏi này là không nghĩ tới.
“Em đơn thuần chỉ muốn sửa chữa lỗi do mình gây ra, hay còn nguyên nhân nào khác?”
“Cả hai.” Trước mặt anh, Bạch Tiểu Thuần không quen nói dối. “Tôi làm một nhân viên của công ty, đóng góp chút công sức cũng là điều nên làm.”
“Được, anh sẽ cố gắng thử xem sao.” Thư Hạo Nhiên mỉm cười, trong đáy mắt khẽ lóe lên một tia sáng hài lòng kỳ lạ.
“Thật ư?” Sự thuận lợi nằm ngoài dự kiến, cô khẽ nhướn mày vui mừng, không nghĩ nhiều, hỏi tiếp: “Adam nói muốn gặp bố anh, có được không?”
“Cái này…” Một nét u ám rất nhỏ xuất hiện trong đôi mắt, anh cúi xuống uống nước để che dấu cảm giác ấy, một lúc sau, anh nói: “Bố anh bình thường không thích gặp mặt những người trong thương trường, một là không muốn người khác lời ra tiếng vào, hai là cũng không thích các cuộc gặp mặt vì công việc. Nhưng nếu em đã nói vậy, anh sẽ nói ông cố gắng sắp xếp. Nhưng… tốt nhất là Adam nên đi một mình, em cũng biết đấy, bố anh có rất nhiều tài liệu, bao gồm một số tập sách đều viết bằng tiếng Anh, ông có thể nói giọng Anh rất chuẩn…”
“Anh Hạo Nhiên, sao không nói thẳng rằng chị em không thích hợp để đi cùng Adam?”
Câu nói cuối cùng của anh ý tứ quá lộ liễu, một người ăn nói thẳng thắn, ít vòng vo như Bạch Tiểu Điệp còn có thể nghe ra, nói chi đến Bạch Tiểu Thuần.
Cô vừa khẽ đẩy tay em gái dưới gầm bàn, vừa khẽ cong đôi môi duyên dáng lên, cố gắng để nụ cười không quá cứng nhắc.
“Không sao, tôi sẽ nói lại với Adam, tôi tin anh ấy sẽ hiểu. Vả lại, có thể nói chuyện là tốt rồi.”
“Tiểu Bạch, thực ra…”
“Đừng giải thích, thực ra anh đã giúp tôi một việc rất lớn rồi.” Bạch Tiểu Thuần tiếp tục cong môi, nụ cười đặc biệt tươi tắn. “Anh cũng biết mà, khả năng dịch của tôi hầu như không qua trường lớp đào tạo nào, chỉ là miễn cưỡng ngồi vào vị trí này thôi, mỗi lần ra ngoài cùng Adam, tôi cũng rất đau đầu, đặc biệt là khi bàn luận các vấn đề kỹ thuật hoặc các chi tiết thương mại, tôi thường xuyên phải ôm đầu, giống như Phật Thích Ca Mâu Ni ấy. Không chỉ có thế, mỗi lần đi như vậy cũng chẳng được ăn no, mệt muốn chết, tránh được lần nào hay lần ấy.”
Nụ cười của người con gái ngồi đối diện vẫn rạng rỡ như thế, thậm chí khiến người khác không thể cảm nhận được là cô đang giả bộ.
Nhưng Thư Hạo Nhiên hiểu, trong lòng cô càng buồn, cô càng giỏi giả bộ…
Giả bộ thành một khuôn mặt vô tâm vô tính.
Từ khóc đến dốc hết tâm can tới cười đến vô tâm vô tính, Bạch Tiểu Thuần, đối với em, sự chuyển biến này chẳng khác gì một màn bơi suýt chết đuối vì sặc nước phải không?
Trái tim khẽ nhói đau.
Không khí có phần hơi gượng gạo, bất lực nhìn người chị giả bộ để giữ hòa khí, Bạch Tiểu Điệp nhếch môi, cầm cốc nước hoa quả lên, vừa uống vừa nhìn người con trai mấy lần suýt nghẹ