Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
bọn họ không chỉ đơn giản là mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới! Bàn tay càng lúc càng siết chặt, đầu ngón tay bấm vào lòng bàn tay, truyền đến cảm giác đau nhè nhẹ. Bạch Tiểu Thuần thậm chí còn bất ngờ vì bỗng nhiên mọi người xung quanh đều cho rằng Adam có cảm tình với cô, nhưng cô không hiểu tại sao Thư Hạo Nhiên lại vừa buồn bã vừa căm hận… Anh ta giống như một người chồng bắt gặp kẻ đang gian díu trên giường với vợ mình nhưng chỉ biết đứng đó như trời trồng, nghiến răng nghiến lợi.
Đôi mắt ngập tràn sự nghi ngờ hòa vào màn sương mỏng của đêm xuân, mờ ảo, mơ hồ. Cô lắp bắp, không phát ra được bất cứ âm thanh rõ ràng nào. Cũng giống trước đây, khi thi thoảng gặp phải chuyện gì đó không như mong muốn hoặc không vui, trước mặt anh, cô lúc nào cũng không nỡ, hoặc không muốn thể hiện lập trường, mỗi lần như vậy đều im lặng chịu đựng. Đáng tiếc, sự im lặng của cô trong mắt Thư Hạo Nhiên lại thể hiện một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác. Tận mắt thấy khuôn mặt đã quen thuộc đến mức không cần nhìn kỹ cũng có thể hình dung ra trở nên vừa ngượng ngùng, vừa ngạc nhiên, trong anh ngập tràn sự tức tối và bí bách, đột nhiên kéo mạnh tay cô. Cô không hề có sự chuẩn bị trước, lao vụt về phía trước, anh nhân cơ hội đó ôm chặt lấy bờ vai cô, nói từng từ: “Anh đã nói sai, đúng không? Anh không nên hỏi em có cảm nhận được không, mà nên hỏi hai người rốt cuộc có mối quan hệ gì, đúng không?”
Dưới chiếc áo mỏng, đôi vai bị ôm chặt đến đau đớn. Hơi thở ấm nóng mang theo mùi nước hoa Eau de Cologne anh thường dùng xộc đến, Bạch Tiểu Thuần chưa từng thấy anh tức giận đến mức này, kìm nén cảm giác đau, nói nhỏ: “Mối quan hệ gì? Anh ấy là tổng giám đốc của tôi, mọi người ai cũng biết!”
Khuôn mặt điển trai càng lúc càng gần ngay trước mắt, tuy ngồi hai ghế khác nhau nhưng cơ thể đã sát lại gần, cô thậm chí còn có thể nhìn rõ sự tức giận trong mắt Thư Hạo Nhiên. Không hiểu tại sao bỗng nhiên anh lại nhắc đến chuyện này, càng không thể hiểu nổi, cho dù chuyện xảy ra ở Lộc Minh tối hôm ấy khiến anh võ đoán thì cũng không đến nỗi tức giận đến mức này chứ!
“Tổng giám đốc?” Thư Hạo Nhiên nhướn mày, trong đôi mắt nảy lửa chất chứa sự hận thù. “Nếu chỉ là tổng giám đốc, tại sao tối hôm đó em lại đi cùng anh ta?”
Nỗi đau từ hai vai lan dần ra toàn thân, Thư Hạo Nhiên vẫn không chịu buông tay, những lời phát ra từ đôi môi mỏng yếu ớt như vừa chịu một lực tác động mạnh: “Tiểu Bạch, em thay đổi rồi.”
Những giọt nước ngang bướng đong đầy khóe mắt, nỗi xót xa bóp nghẹt trái tim, đau đớn cùng cực. Cô cố gắng kìm nén, cười giễu: “Buổi tối hôm ở Lộc Minh, không ngoan ngoãn đi theo anh, là tôi đã thay đổi. Chủ động đi cầu xin anh, là tôi đã thay đổi. Đối diện với sự chỉ trích bất ngờ mà vẫn im lặng, là tôi đã thay đổi. Ý anh như vậy phải không? Nhưng Thư Hạo Nhiên à, lúc tôi tình nguyện ở bên anh cho dù phải phản bội cả thế giới này thì anh đang làm gì? Thế giới này mỗi giây mỗi phút đều đang thay đổi, dựa vào cái gì anh có thể thay đổi còn tôi thì không, dựa vào cái gì khi anh quay trở lại, tôi nhất định phải ở nguyên chỗ cũ, khổ sở chờ đợi?”
Một loạt những câu hỏi phản vấn như những đốm lửa tóe ra từ tràng pháo hoa rơi trên đỉnh đầu, nóng rẫy. Cho dù giọng nói của cô không cao nhưng với Thư Hạo Nhiên, đó chẳng khác gì những tiếng gào thép ghê rợn. Sự im lặng đáng sợ hóa thành nỗi đau, trái tim anh bị hất lên cao rồi rơi xuống không thương tiếc, anh cúi đầu, bờ môi đáp xuống đôi môi đang hé mở của cô.
Không sao, anh nợ cô.
Phải chăng chỉ bù đắp thôi là chưa đủ, còn phải thêm cả sự lợi dụng âm thầm nữa hay sao?
Những nụ hôn liên tiếp ùa đến như làn mưa xuân, mi, mắt, mũi, cổ, má, hõm cổ, vừa có sự nóng bỏng ầm ào như thủy triều, vừa có sự hấp tấp, nóng nảy. Mùi vị dục vọng ùa đến một cách tự nhiên như rượu lên men, khiến người ta muốn say. Chẳng nói chẳng rằng, Thư Hạo Nhiên trườn qua, cơ thể đè hẳn xuống. Chiếc ghế phụ trượt ra phía sau, hai vai Bạch Tiểu Thuần bị khóa chặt, chịu không nổi sức nặng, theo đà trượt xuống. Chiếc ghế bọc da như được sưởi ấm bởi nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua chiếc áo liền thân mỏng manh cô đang mặc. Yêu nhau nhiều năm, không phải họ chưa từng thân mật, nhưng dục vọng lúc này có ý nghĩa gì?
Cách thức để cầu hòa hay là một cách để giải tỏa?
Cố gắng nhấc đôi vai bị đè chặt dưới cơ thể của anh, nước mắt cô tuôn rơi, trong giây phút, trái tim cô như đã chết.
“Buông tôi ra, buông tôi ra!”
Cố gắng giằng kéo nhưng không thể thay đổi được tư thế nóng bỏng ấy, cô gào lớn, một nỗi đau đớn âm ỉ không ngớt như cơn mưa giăng mịt mùng.
Nhục nhã.
Trong cơn mờ mịt, cô ngã vật trên ghế, tóc tai buông xõa, rối bù. Nơi cổ áo trắng muốt bật mở, vài vết đỏ lựng hiện lên, giống như những đóa hồng nở sớm khi đông về. Trong tiếng kêu gào, Thư Hạo Nhiên chuyển sang ngồi sát mép ghế, đôi chân rắn chắc mạnh bạo đè chặt đôi chân không ngừng giãy đạp của cô, một tay siết lấy hai cánh tay cô, ép lên đỉnh đầu, một tay bắt đầu du ngoạn khắp cơ thể. Ngón tay của anh còn ấm áp hơn cả đầu lưỡi, khi lướt trên d