Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

a thịt, mang đến từng cơn tê tái mơn man. Trong đôi mắt đỏ ngầu của anh, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy toàn là sự hấp tấp và u ám đến xa lạ. Cô bất lực, chỉ biết hạ giọng cầu xin: “Anh hãy thả tôi ra, được không?”
Kẻ vẫn đang chìm đắm trong cơn mê dục vọng mím môi bật cười, khóe môi nhếch lên mang theo vẻ lạnh lùng đến giá buốt tâm can. Những ngón tay di chuyển từ má xuống cổ, chiếc xương quai xanh nhô lên một cách gợi cảm, đầy mê hoặc giữa ánh sáng lờ mờ. Những ngón tay anh như dòng điện, lan tỏa khắp cơ thể, kích thích xúc cảm trong người cô.
“Vì một gã đàn ông mới quen chưa được nửa năm, em đã có thể lợi dụng anh. Tiểu Bạch, tại sao lại như vậy?” Anh gằn từng tiếng, cặp lông mày giấu trong bóng tối nhíu chặt lại, chèn ép giữa sự đau đớn và tức giận, khuôn mặt thanh tú, khôi ngô trong phút chốc trở nên xanh xao, nhìn kĩ lại có màu đỏ giống như gan lợn. “Chẳng phải em không muốn ra nước ngoài sống sao? Chẳng phải lúc nào em cũng bảo không tìm được tiếng nói chung với những người không hiểu văn hóa Trung Quốc sao? Chẳng phải em đã nói sẽ mãi mãi ở nguyên một chỗ chờ đợi, muốn cùng anh nắm tay đến đầu bạc răng long sao?”
Lợi dụng, cuối cùng anh đã nói ra từ ấy.
Nước mắt tuôn trào, từ khóe mắt đến lông mi, lạnh ghê người.
Hôm nấu canh gừng cho cô, anh nửa buồn nửa trách móc nói, cô cho rằng hai năm trôi qua thì họ đã xa lạ đến mức anh không hiểu cô đang nghĩ gì hay sao? Khi ấy, anh đã vô cùng cảm động, giờ nghĩ lại, đó chẳng khác nào trò đùa nực cười. Sức lực toàn thân cạn kiệt, cô không cố gắng phản kháng nữa, trơ ra như đá, mặc kệ đôi bàn tay to bản tận hưởng bữa tiệc của nó. Chiếc áo ngực mỏng manh bỗng trở thành một vật cản đáng ghét dưới bàn tay sờ soạng của anh, cô chẳng hề la hét, phó mặc giống như một con búp bê vải không có linh hồn. Thấy cô không còn vùng vẫy nữa, Thư Hạo Nhiên như nhận được tín hiệu đồng tình, những chiếc hôn nóng bỏng ào ạt ùa đến, bàn tay to bản nóng rực quyết đoán xé toạc chiếc áo, mò đến mép quần bò.
Do mở điều hòa, nhiệt độ trong xe hơi thấp. Phần bụng bỗng nhiên lạnh toát thức tỉnh cảm giác phó mặc vô cảm của Bạch Tiểu Thuần, cô cố gắng túm chặt tay anh, những giọt nước mắt trong khóe mắt dần chuyển thành nỗi căm hận quyết liệt chưa từng có. Dễ dàng hất bỏ những ngón tay đang định ngăn cản ra, Thư Hạo Nhiên nằm đè lên người cô, giọng nói trầm sâu mang đầy dục vọng và tức giận: “Có câu nói tình cũ khó quên. Tiểu Bạch, nếu trong lòng em không có người khác, tại sao lại cự tuyệt anh?”
Mỗi từ được nói ra, những ngón tay của anh lại trượt xuống thêm một đoạn. Bàn tay không có bất kỳ sự cản trở nào trườn xuống như chiếc lá khô rơi tự do, nghĩ đến việc tối nay có thể không thoát được, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần chợt tái đi… Cô không phải là người có quan niệm cũ kĩ, nhưng nếu đây không phải sự tự nguyện thì có khác nào cưỡng bức? Con ngươi đen láy như mực chuyển động, cô hoàn toàn từ bỏ việc giải thích ngọn ngành, toàn thân mềm nhũn, chỉ có thể cử động khóe môi trắng bệch, hờ hững nói: “Thư Hạo Nhiên, nếu anh muốn tôi hận anh suốt đời thì cứ tiếp tục.”
Những ngón tay sắp sửa tiến vào thành lũy bảo vệ cuối cùng bỗng nhiên khựng lại, cái đầu vùi trong hõm cổ từ từ ngẩng lên, lạnh lùng nhìn dung nhan nhợt nhạt trước mặt.
“Em hận anh đâu chỉ có hôm nay? Nếu em không hận anh sao có thể lợi dụng anh? Tiểu Bạch, em biết không, anh lúc nào cũng nghĩ em sẽ không bao giờ đổi thay, cho dù mọi người đều thay đổi. Nếu không phải là vì Adam, hãy cho anh một lý do hợp lý, là em muốn giành lấy một phần quyền lợi, hay em muốn thể hiện một chút kiên nhẫn? Đều không phải! Đối với em, khát vọng về tiền bạc, quyền lực đều không thể sánh được với tình cảm, trên thế gian này thứ duy nhất có thể khiến em chịu hạ mình cầu xin chỉ có thể là tình cảm, không phải sao? Cũng giống năm ấy, em cũng đã vì tình cảm mà hạ thấp bản thân, chịu tủi nhục.”
Anh khẽ dừng lại, ánh mắt trùng điệp như những đám mây ùn ùn kéo về. Khi nhắc đến từ tủi nhục, giọng nói gay gắt có phần chùng xuống, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ quái dị pha lẫn tức giận và lạnh lùng.
“Cứ nghĩ rằng những chuyện năm ấy sẽ không bao giờ xảy ra nữa, kết quả là không chỉ xảy ra, mà từ một người thân thiết không thể xa rời bỗng biến thành một người đàn ông chẳng phải thân cũng chẳng phải địch.”
Câu chuyện cũ chẳng khác nào một vết sẹo khắc cốt ghi tâm, như có người cố tình tách nó ra, rồi cố hết sức xát muối lên đó. Những câu nói rin rít qua kẽ răng như những chiếc dao cạo khổng lồ quét đến, đôi má hết khô lại ướt, hết ướt lại khô, cô nghiến chặt răng ngăn bản thân không gào lên nức nở, cười nhạt một cách yếu ớt.
“Thì ra trong lòng anh, bản chất của sự hiểu lầm ấy thực ra chỉ là sự lợi dụng. Thư Hạo Nhiên, không thể không thừa nhận, tôi nợ anh, nợ nhà họ Thư một món nợ ân tình, nếu như bắt buộc phải gọi đó là sự lợi dụng, tôi cũng chẳng biết nói gì khác, dù sao thì nó cũng đã xảy ra rồi. Nhưng trong dự án tàu điện ngầm, tôi tuyệt đối không nhận mình đã lợi dụng anh. Nếu như hôm đó anh từ chối, hoặc bố anh không hề ra tay, t