Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

đầy tự tin, kiêu hãnh và cao ngạo. Nghĩ đến việc trước đây, anh ta không hề có sự chuẩn bị cho việc ra nước ngoài sớm, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng dịu đi một chút rồi thở dài bất lực.
“Vì vậy tôi mừng vì mẹ anh vẫn còn tốt hơn cặp vợ chồng nhà họ Tiết, Tiêu Vị chết một cách không minh bạch, còn tôi, may mắn là vẫn đang được hưởng cuộc sống tốt đẹp.”
Thư Hạo Nhiên nhếch miệng cười. “Đây chính là sự bi ai mà anh và cô ấy bị vướng vào, phải đi một con đường đã được dựng sẵn từ khi sinh ra cho đến khi chết đi. Nhưng anh nói rồi, anh không phải cô ấy, anh nhất định sẽ tìm ra cách để thay đổi hiện tại. Em có biết, lúc anh vô vọng và mất phương hướng nhất là lúc nào không? Chính là lúc em không thể không thay đổi, trở thành một người mà em vốn dĩ không mong muốn. Vì tương lai của hai chúng ta, anh không còn bất cứ lựa chọn nào khác, ngay cả việc lợi dụng tất cả những gì mà bố mẹ anh đã có sẵn trong tay.”
“Họ là bố mẹ anh. Cho dù anh có thay đổi đến đâu cũng không thể thoát khỏi họ. Trên cương vị những người làm cha làm mẹ thì những gì họ làm cho anh hoàn toàn không sai.”
“Em...”
Không còn đủ tự tin để nhìn vào khuôn mặt bình tĩnh đến lạ lùng ấy nữa, Thư Hạo Nhiên bắt đầu có cảm giác tinh thần hỗn loạn, trái tim bỏng rát. Trước đây, Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn không biết dùng những lời nói bàng quan để biểu đạt ý kiến của mình, chỉ ngoan ngoãn nghe lời, cố gắng làm việc hết khả năng của mình. Hạo Nhiên cúi đầu, cố kiềm chế cảm xúc hỗn loạn, không cam tâm.
Ngước mắt lên trời, vẫn là những thanh âm lạnh lẽo, anh hỏi một cách rành rọt: “Tiểu Bạch, anh hỏi em lần cuối cùng, em thực sự muốn rũ bỏ tất cả tình cảm từ hồi còn niên thiếu của chúng ta để theo đuổi một người ngoại quốc như Adam, đúng không?”
Khuôn mặt quen thuộc trở nên mơ hồ sau làn nước mắt đang trào dâng, cuối cùng Bạch Tiểu Thuần cũng có câu trả lời minh bạch nhất cho mối quan hệ giữa hai người họ từ trước đến nay:
“Thực ra, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ muốn rũ bỏ tất cả tình cảm giữa hai chúng ta, chỉ là trong lòng tôi chỉ có hình ảnh Thư Hạo Nhiên của trước đây. Đối với anh, thì vẫn như vậy. Ngay cả khi không có sự xuất hiện của Adam, tôi vẫn nghĩ chuyện giữa chúng ta không thể quay lại được nữa, bởi vì mặc dù mãi mãi không quên được nhưng giữa chúng ta đã mất đi cảm giác “không thể không có nhau”.”
“Người mất cảm giác đó là em, không phải anh.” Thư Hạo Nhiên khẽ than thở, hai bàn tay nắm chặt như muốn đập phá tất cả những gì trước mắt, anh ta tức giận tột cùng.
“Nếu anh cứ một mực cho là như vậy, tôi cũng không có cách nào giải thích. Hạo Nhiên, tôi chỉ muốn nói với anh, khi anh biết được mẹ anh giúp chú tôi là do chủ ý của bà ấy, khi anh biết được bố anh vì muốn ngăn cấm chúng ta gặp nhau mà không ngần ngại lấy các điều kiện ra để trao đổi, có thật anh không hề do dự, muốn rút lui? Nếu như vậy, tại sao anh lại chấp nhận gặp mặt Tiết Vịnh Vi, tại sao anh và tôi phải xa cách hai năm, tại sao anh lại có thể thay đổi thành một người mà bản thân anh cũng vô cùng chán ghét?”
Những lời nói hùng hồn vang vọng trong màn đêm, dường như nó khiến khoảng cách giữa hai người càng kéo lại càng xa, Bạch Tiểu Thuần giữ chặt tay trước ngực, nước mắt cứ thế rơi xuống. Khóc đi, cứ khóc đi, khóc để nước mắt xóa nhòa tất cả những kỷ niệm của tuổi thanh xuân và của tình yêu.
Đau đớn tột cùng, Thư Hạo Nhiên lao vào trong xe, phóng đi thật nhanh.
Đường phố lác đác vài người qua lại, hình ảnh cô gái đứng đơn độc khóc thảm thiết bên vệ đường khiến những người đi qua ngoái lại nhìn.
Bạch Tiểu Thuần có cảm giác mình hoàn toàn kiệt sức, cơ thể nhẹ bẫng như đang bay, chiếc túi xách trong tay bỗng nặng trĩu.
Khuôn mặt buồn bã, đau khổ của cô cứ khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô, cứ thế, trong tâm trạng hoàn toàn vô thức, cô vẫy một chiếc taxi.
Xe dừng lại, ánh đèn rọi sáng cả màn đêm vô định. Đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần mới nhận thức được ngày hôm nay cô đã có bao nhiêu cảm xúc, không chỉ la hét với Thư Hạo Nhiên, còn bỏ ra gần trăm tệ để chạy đến khách sạn Westin. Cô cảm thấy mình chẳng khác gì một kẻ điên, không kiềm chế được bản thân, vội vàng lấy điện thoại, gọi cho Adam. Hóa ra từ lần chạm mặt đầu tiên với Thư Hạo Nhiên ở sân bay thành phố G, Adam đã lờ mờ đoán được phần nào sự liên quan giữa cô và Thư Hạo Nhiên. Anh rõ ràng nhìn ra tất cả nhưng lại vờ như không biết, chỉ những thời cơ thích hợp mới mang đến sự quan tâm, an ủi. Lần này anh mượn cớ sinh nhật cô để nói rõ mọi chuyện, có phải đã biết rõ nếu như không giành được dự án CBD thì nhất định không còn lựa chọn nào khác, chắc chắn sẽ bị điều về Mỹ? Bởi vì anh không còn nhiều thời gian để giấu kín tình cảm trong lòng?
Màn hình điện thoại sáng lên, dãy số quen thuộc hiển thị trên màn hình.
Đã xúc động quá nhiều lần, thêm một lần xúc động nữa, liệu có quay lại được hay không?
Ấn vào nút nhận cuộc gọi. Biết Bạch Tiểu Thuần đang đứng dưới sảnh khách sạn, Adam rất kinh ngạc, vội vàng bảo cô đứng nguyên đó, anh xuống ngay, giọng đầy quan tâm, lo lắng. Gác điện thoạ