Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.
òng mắt sâu kín nhìn vào trên người cô, hừ nhẹ nói: "Nam Thất Dạ, bây giờ cái gì cô cũng không cần quản, làm cho tốt bổn phận của cô là được! Còn nữa, đừng tưởng rằng cô hiểu rõ tôi. Cô . . . . . ."
Anh nói đến đây, những tức giận trên mặt đột nhiên liền từ từ biến mất. Sau đó, ánh mắt đột nhiên lóe lên, môi mỏng hình như thoáng có nét cười khổ xẹt qua, sau đó đưa tay, phun lên đỉnh đầu cô gái một cái: "Tự mình tắm!"
". . . . . ." Thất Dạ nhìn anh cầm vòi hoa sen phun loạn xạ trên người mình một trận, hình như không còn hứng thú để ý đến cô, xoay người một cái rời đi thẳng, đôi mắt cũng phát ra ánh sáng.
Quả thật không thể tin, Gia Mậu cư nhiên không trừng phạt cô ——
Tuyệt đối không!
Cô là Nam Thất Dạ, nhất định sẽ không để cho người khác tìm cơ hội, nắm cô trong tay! Cô phải cố gắng phản kháng, làm cho Gia Mậu biết, sự tồn tại của cô với anh mà nói, là không thể thiếu. Về phần . . . . . . Tạp Lạc Nhi – Hi Nhĩ, nếu hôm nay tôi thay mặt cô, cô đừng trách tôi vô tình. Tôi không phải cô, tôi muốn làm gì, chỉ biết làm theo trái tim mình, tuyệt đối sẽ không vì chiếm thân thể của cô, liền mặc kệ những người thân trước kia của cô, muốn làm gì thì làm!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Vương Cung, phòng sách.
Hai bóng dáng cao lớn đồng thời xuất hiện ở cửa phòng sách, hai người liếc mắt nhìn nhau, khóe miệng một người trong đó nhấp nhẹ, nhàn nhạt mở miệng, nói: "Vương huynh, thật trùng hợp!"
"Chẳng qua là cùng tới cho phụ vương thỉnh an mà thôi!" Hai tay của Tát Khắc Tốn bắt chéo sau lưng, cười như không cười nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, vẻ mặt thản nhiên lạnh nhạt: "Phí Nhĩ Lạc, chuyện tối hôm qua, tôi thật sự cảm thấy rất xin lỗi. Tôi hi vọng, cậu không sao!"
"Vương huynh, hiện tại không phải tôi không việc gì sao?" Môi mỏng của Phí Nhĩ Lạc bĩu một cái, cười như không cười theo dõi hắn: "Trừ phi . . . . . . Anh muốn tôi xảy ra chuyện?"
"Phí Nhĩ Lạc, nói đùa phải có mức độ!" Tát Khắc Tốn cũng không tức giận, nhếch miệng mỉm cười, đột nhiên liền đưa tay về phía bả vai của Phí Nhĩ Lạc vỗ một cái, nói: "Nếu phụ vương nghe được mấy lời này, nhất định không vui!"
Phí Nhĩ Lạc như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, bả vai co rúc một hồi, liền kéo ra chút khoảng cách với Tát Khắc Tốn. Nhìn cánh tay của đối phương dừng lại giữa không trung nửa giây sau đó từ từ hạ xuống, đôi mắt của anh híp một cái, nhàn nhạt cười nói: "Tôi nghe nói, tối hôm qua Vương huynh trên đường về cũng gặp tập kích. Xem ra, anh em chúng ta đều trở thành mục tiêu cho người khác."
"Tôi thật sự rất muốn biết, cũng có người đối phó Mạn Ny Ti hay không."
"Ai biết được? Có lẽ!"
Thanh âm Phí Nhĩ Lạc còn chưa nói hết, liền nghe được một đạo thanh âm trong trẻo chen vào: "Tôi không phải là các anh, không có tâm tư muốn hoàng vị. Sẽ không có người muốn giết tôi, các anh yên tâm đi!"
Nhìn cô gái khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện, Tát Khắc Tốn và Phí Nhĩ Lạc liếc mắt nhìn nhau, đều không đáp lại.
"Phụ vương hôm nay gọi tất cả chúng ta đến đây, nhất định có chuyện, trước tiên vào bên trong cho người thỉnh an đi!" Thời điểm Mạn Ny Ti đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía bọn họ, Tát Khắc Tốn chuyển đề tài, đưa tay về phía cánh cửa phòng đẩy ra.
Trong phòng sách, một thân thể cao lớn ngồi ngay chính giữa bàn đọc sách, liếc thấy bọn họ xuất hiện, ông đem quyển sách để xuống, chỉ chỉ ghế salon bên cạnh bàn trà, nói: "Ngồi đi!"
Ba người đều ngồi xuống.
An Đức Liệt Vương thong thả đứng dậy, hai tay vắt chéo sau lưng, từ từ đi về phía bọn họ.
"Phụ vương, chúng con đến thỉnh an Người. Hôm nay, không hẹn mà cùng nhau đến." Thấy An Đức Liệt Vương sắp đến gần bọn họ, Mạn Ny Ti lập tức liền đứng lên đỡ ông: "Người vừa không ngủ một đêm sao?" Sao người ngồi trên.
Thời điểm An Đức Liệt Vương có việc phiền lòng, luôn thích không ngủ một đêm. Như vậy, giúp cho ông tỉnh táo lại nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề khó khăn. Chỉ là . . . . . . Hôm nay ông phản ứng như vậy, có phải có chút quá mức quỷ dị không?
"Ta muốn nghe một chút, sự tình ngày hôm qua gặp tập kích của các con." An Đức Liệt Vương ngồi ở vị trí chính chủ, đôi mắt đen nhánh lạnh lùng nhìn về phía các con của mình: "Mạn Ny Ti, buổi sáng có phải con cũng đột nhiên gặp tập kích?"
Mạn Ny Ti nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía Phí Nhĩ Lạc và Tát Khắc Tốn. Bọn họ cũng chỉ nhàn nhạt liếc qua cô, thờ thờ ơ ơ.
An Đức Liệt Vương cũng không tức giận, chỉ là lòng bàn tay đột nhiên vỗ lên mặt bàn, lúc đó mấy người đều rồi rít nhìn về phía ông, ông thẳng thắn rút mấy tờ giấy A4 từ bên cạnh ra, cầm lên đưa cho ba người mỗi người một phần, nói: "Trở về đi, xem những thứ này một chút, xem hiểu rồi, thì lại tới tìm ta."
Ba người hai mặt nhìn nhau, nhưng luôn không thể cãi lời của ông, liền rối rít đứng dậy, nói tạm biệt rồi lui ra ngoài.
Nhìn bóng lưng bọn họ biến mất sau cửa phòng, chân mày An Đức Liệt Vương, khóa sâu lại một chỗ.
Ông nỗ lực duy trì yên ổn như vậy, cuối cũng là phải phá v