Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

ỡ.
Mấy đứa bé này, mặc dù đều là người thông mình, nhưng làm việc, thường hay thái quá. Chỉ sợ sau này, bất kể là người nào trở thành Vua thế hệ mới, đều không thể lấy được thần phục chân chính của nhân dân.
Vì vậy, ông cho bọn họ một cơ hội!
Người nào nắm chặt, người đó sẽ trở thành Vua tương lai!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Sau khi tắm nước nóng, Thất Dạ đổi một bộ đồ sạch sẽ thoải mái mặc ở nhà, cả người mệt mỏi cũng thư thái không ít, tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.
Nhưng đây đều là chuyện trước khi cô đến nhà ăn.
Giờ phút này, mắt thấy đôi nam nữ trẻ tuổi đang ngồi ở bàn ăn, đang nhàn nhạt trao đổi mỉm cười, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, liền hơi trầm xuống.
Bọn họ ở chung hình như rất hòa hơp, xem ra thậm chí có điểm giống như vợ chông già. Thời điểm người đàn ông nói, người phụ nữ liền mỉm cười nhìn anh ta. Thời điểm người phụ nữ cười, ánh mắt của người đàn ông gián tiếp dao động ở trên người cô ta. . . . . . Giống như, tất cả sự vật còn lại, đối với bọn họ mà nói hoàn toàn không có ý nghĩa gì!
Hình như Y Toa Bối Lạp phát hiện Thất Dạ đến trước nhất, cánh tay cô ta giơ lên quơ quơ, nụ cười ngọt ngào di động ở khóe miệng, cười nhẹ nhàng: "Chị, chị đến đây, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, đang chờ chị!"
"Bữa ăn sớm hơn?" Môi mỏng của Thất Dạ lạnh lùng phủi một cái, mắt thấy bóng dáng cây nhãn bên ngoài cửa sổ hình như không lệch đi chút nào, cười giễu cợt nói: "Hẳn là đồ ăn Trung Quốc đi?"
"Ừ. . . . . ." Đối với sự hờ hững của Thất Dạ, Y Toa Bối Lạp cũng không ngại, cô thậm chí đứng lên đi về phía Thất Dạ, nói: "Chị, chị dậy đã trễ, chỉ là trước kia chị cũng thích như vậy, em có thể hiểu được. Chị luôn thích ăn đồ ăn Trung Quốc trước bữa sáng! Đến, ngồi bên này. . . . . ."
Cô ta đưa tay về phía cánh tay Thất Dạ, muốn kéo Thất Dạ qua.
Thất Dạ kịp thời né tránh, đôi mắt xinh đẹp, lạnh lùng liếc về phía cô ta, nói: "Tôi không mang thai, không cần cô đỡ!"
Thân thể Y Toa Bối Lạp hình như cương cứng một chút, nâng đôi mắt, không hiểu nhìn cô.
"Thượng tướng, tôi có thể ngồi đây chứ?" Thất Dạ không để ý tới cô ta, đi lên trước, bước chân di chuyển đến trước mặt Gia Mậu, chỉ chỉ vị trí bên cạnh anh: "Tôi muốn ngồi ở đây."
"Đó." Vị trí kia, thật ra thì cũng coi là vị trí của chủ nhà, đối với yêu cầu Thất Dạ nói lên, Gia Mậu hình như cũng không ngoài ý muốn, chỉ là nhàn nhạt đáp một tiếng.
"Cám ơn thượng tướng." Thất Dạ thấy anh không có dị nghị, liền đặt mông ngồi xuống.
Chân mày của Y Toa Bối Lạp ở bên cạnh nhẹ nhàng nhíu một cái, trở về ngồi xuống lần nữa.
Thân thể Gia Mậu ngồi ở chính giữa, thời điểm Thất Dạ còn chưa ngồi ấm chỗ, đột nhiên liền nói với cô: "Cô nên quỳ gối trên sàn nhà đút cơm cho tôi ăn mới đúng."
Đôi mắt sắc của Y Toa Bối Lạp vừa nháy, có chút kinh ngạc nhìn Gia Mậu trước, sau đó liền nhìn về phía mặt mũi của Thất Dạ.
Thân thể Thất Dạ cũng cứng đờ, nâng mí mắt lên, lại thấy Gia Mậu đang sâu kín nhìn về phía cô, tay nhỏ bé của cô vốn đang để trên đầu gối, từ từ nắm chặt thành quả đấm.
Môi mỏng của người đàn ông nhàn nhạt mím lại, nhẹ giọng nói: "Cô là nô lệ cưng chiều của tôi, không phải sao? Chuyện nô lệ cưng chiều cần làm, chỉ là khiến chủ nhân vui vẻ. Trừ chuyện này, cô có thể làm chuyện gì khác? Có phải là một cái hố, để chủ nhân giải quyết nhu cầu sinh lý? Giống như đêm hôm qua——"






Những lời nói ghê tởm như vậy, Thất Dạ chưa từng nghĩ đến sẽ phát ra từ trong miệng của Gia Mậu. Bất luận trong đầu anh đang suy nghĩ cái gì, trong lúc nhất thời, cô đều không có cách nào tiếp nhận. Cô vì giận dữ mà bả vai run lên, đôi tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, nhưng cố không nhả ra bất kỳ lời nói nào phản bác lại người đàn ông. Chỉ là, Y Toa Bối Lạp bên cạnh lại hình như là bị đánh thẳng vào, hai cánh tay run lên, con dao trong tay rớt xuống đất.
"Lạch cạch ——"
Nghe tiếng vang này, toàn bộ lực chú ý của Thất Dạ cũng thả xuống. Ánh mắt cô nhìn dọc theo Y Toa Bối Lạp, thấy sắc mặt cô ấy trắng bệch, một đôi mắt to như nước nháy nháy, hình như tương đối kinh hoàng trước lời nói của Gia Mậu, chính là kinh ngạc mà đem ánh mắt dời đến trên người hai bọn họ, sau đó không nói hai lời, bỗng nhiên đứng lên.
Gia Mậu giơ hàm lên, ánh nắng tràn ngập trong phòng, cặp mắt của anh hiển nhiên hiện ra màu hổ phách, mang theo vẻ mặt lạnh lùng.
Môi Thất Dạ nhếch lên quét xuống nụ cười lạnh, mắt thấy người đàn ông khẽ buông mày xuống, bộ dạng có chút lười biếng, giống như vừa rồi anh chưa từng nói qua bất kỳ lời vũ nhục gì với cô vậy!
Thân thể Y Toa Bối Lạp cứng đờ, ngẩng mặt lên, ánh mắt đụng vào ánh mắt Gia Mậu, trong nháy mắt thì giống như có tia lửa với bắn ra không khí.
Thất Dạ đối với qua lại của bọn họ hoàn toàn không biết gì cả, bởi vậy giờ phút này không biết bọn họ đang diễn trò hát tuồng nào. Chỉ là, nếu người khác đã bắt đầu diễn rồi, nàng cũng chỉ phải tạm thời ẩn nhẫn lửa giận trả thù ở trong lòng, chỉ lạnh nhạt – thờ