XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.

mục đích gì?"
"Tiểu thư Nam Hi quả nhiên là người thông minh, khó trách có thể ở bên cạnh A Nhĩ Bá Đặc. Hơn nữa, còn được A Nhĩ Bá Đặc coi trọng! Nói thật ra, tôi còn cảm thấy rất bất ngờ. Tôi vẫn cho rằng, trải qua chuyện kia từ nay về sau. . . . . . Hắn sẽ không có hứng thú với bất kỳ một người phụ nữ nào! Ha ha, chuyện này thật đúng là nằm ngoài dự đoán của tôi. . . . . " Âm thanh của người đàn ông càng nói càng thấp, nói đến phần sau, giống như là đang tự nói với chính mình.
Thất Dạ lại cảm thấy khó hiểu, người đàn ông này, trong trí nhớ của cô, cho tới bây giờ cô cũng không hề quen biết, nếu không phải cô từng làm hộ vệ, có được sự nhạy cảm và cảnh giác cao, thì không dễ dàng phát hiện được có người.
Nhưng mà, người này ở trong bóng tối, luôn cho người khác cảm thấy một loại áp lực không hề nhỏ.
Mà ngôn ngữ của hắn, chỉ bằng ba câu là có thể khẳng định không phải Gia Mậu. Hơn nữa, những câu chữ này, đều giống như phát ra từ trong đáy lòng, làm cho tâm trạng cô càng thêm bất an.
Mục đích của người này không phải nhằm vào cô, mà là Gia Mậu. Chẳng qua là, rõ ràng hắn đang nhằm vào Gia Mậu, tại sao lại kéo cô vào chuyện như thế này? Hắn có biết rằng, cô “vô tội” không? Cô rõ ràng muốn thoát khỏi ác ma, lại bị hắn bắt tới nơi này. Cuộc sống như thế này, thật là khó có thể vượt qua!
"Tiên sinh, anh phải nói chuyện này với thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, tôi không có hứng thú với việc này." Thanh âm của cô lạnh nhạt, “hừ” nhẹ nói: “Chẳng qua là, hắn ta với tôi không có bất kỳ quan hệ gì, nếu như anh không có chuyện gì muốn nói với tôi, vậy hãy thả cho tôi đi! Anh cũng biết, tôi rất muốn thoát khỏi tên ác ma kia, anh hãy tác thành cho tôi đi!”
"Đây là thái độ nhờ vả người khác của cô? !" Sự chú ý của người đàn ông được cô kéo về, cười nhạt nói: "Thế thì không được!"
"Tiên sinh!" Thất Dạ nhíu mày, cắn răng nói : "Anh rốt cuộc muốn như thế nào?"
Chuyện này không liên quan đến cô. "Tôi có thể tìm được người, bởi vì cô còn có tác dụng."
"Bớt nói lời thừa đi!" Thất Dạ chỉ muốn hắn đi thẳng vào vấn đề, mau chóng nói rõ ràng, để cô còn rời đi!
"Cô gấp cái gì chứ?" Người đàn ông dường như không thấy được sự lo lắng của cô, ngược lại cất giọng hời hợt: "Chẳng lẽ, cô thấy tôi và A Nhĩ Bá Đặc giống nhau, đều làm cho cô chán ghét sao?"
Anh quả thật còn làm cho tôi thấy chán ghét hơn so với hắn ——
Ít nhất, ở trước mặt Gia Mậu, tôi có thể thấy được khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, mặc dù nụ cười của hắn ta trông rất tà ác, đôi mắt thường ngấm ngầm tính toán, nhưng nhìn chung, hắn ta có hình dáng xinh đẹp luôn hấp dẫn người khác. Huống chi, cho đến bây giờ, Gia Mậu ngoại trừ tàn bạo giày vò cô một lần, thì hắn cũng chưa làm chuyện gì quá đáng nữa. Ít nhất, khi bị ám sát, hắn mặc dù phản kích lại , nhưng không quên che chở cho cô . Phải biết rằng , tình huống lúc đó hết sức nguy hiểm, mang theo cô quả thật là gánh nặng. . . . . .
"Tôi không có thời gian" Thất Dạ dĩ nhiên sẽ không đem những lời tận sâu trong đáy lòng mình nói cho hắn biết, cô còn đang bị hắn khống chế, không biết bản thân mình sẽ như thế nào, càng không biết lai lịch của hắn ra sao, lại còn không biết tính khí của hắn ra sao. Ngộ nhỡ hắn đột nhiên nổi giận, cô không thể gánh chịu được hậu quả!
"Không có thời gian?" Người đàn ông thấp giọng chế giễu, trong đêm tối, đột nhiên vươn tay ra nắm chặt bả vai của Thất Dạ.
Thất Dạ bị đau, mi tâm nhíu lại, trong phòng tối đen, đôi mắt trong trẻo sâu kín tỏa ra ánh sáng lạnh. Mặc dù cô không mở miệng nói, nhưng ánh mắt của cô cho thấy cô không cam lòng.
"Ha ha!" Người đàn ông cười nhẹ hai tiếng, môi mỏng gần kề tai Thất Dạ thổi hơi, nói: "Tiểu thư Nam Hi, cô quả thật là một cô gái đáng yêu!"
"Cút ngay!" Thấy người đàn ông này dùng hơi thở mập mờ nói chuyện, cánh tay Thất Dạ vọt về phía trước, bàn tay nắm lấy bờ vai của hắn.
Động tác của cô tuy rất nhanh, nhưng vừa đưa tay ra, khoảng cách của đối thủ rất gần, theo lý mà nói, nắm trúng đối phương là chuyện dễ dàng. Chỉ là, ở thời điểm khi cô thực hiện, cổ tay cô bị một bàn tay dùng sức nắm chặt, lúc này cô mới hiểu được, hy vọng của mình bị người đàn ông này dập tắt, khi hành động của cô ở trong bóng tối dễ dàng bị người đàn ông chế ngự!
Cô bị đau cũng không kêu lên, chỉ cắn chặt hàm răng, trán cũng lấm tấm mồ hôi——
"Có ai nói với cô chưa, cô là cô gái cực kỳ cứng đầu?"
Chuyện này quả thật là khó tin, người đàn ông này khi nói chuyện giống Gia Mậu đến mấy phần, nhưng. . . . . . Thất Dạ có thể khẳng định, hắn không phải là Gia Mậu!
Gia Mậu sẽ không dễ dàng nổi giận, hoặc là không ra tay, một khi đã ra tay, thì tuyệt đối sẽ không lưu tình. Giống như vừa rồi, nếu đổi lại là Gia Mậu, nhất định sẽ nắm lấy cổ tay của cô dùng sức đẩy về phía vách tường, để cho cô nếm thử cảm giác khổ sở khi khiêu khích hắn!
"Thế nào, tại sao không nói?" Lông mày người đàn ông khẽ nhíu lại, cười lạnh hai tiếng: “Như vậy đã cam chịu?”
"Tôi là hạng người gì, người ngoài làm sao có thể biết được, tôi không sao. Nhưng tôi có thể nhận xét