Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.

ào môi dưới của cô, cắn mạnh đến mức khiến cho môi cô chảy máu, nhưng lại bị hắn nuốt hết, hắn thưởng thức tất cả hương vị ngọt ngào của cô, không buông ra được. Với lại, hắn càng ngày càng hung tợn, giống như nếu ép khô cô, thì không chịu dừng lại.
Lần này, trong lòng Thất Dạ bắt đầu thật sự cảm thấy sợ hãi. Hành động của người đàn ông vẫn điên cuồng, tàn bạo khó có thể hình dung ra được. . . . . . Hắn coi cô như kẻ thù giết cha hắn, hận không thể xé rách người cô, sau đó vứt ra đường cho chó gặm——
Tại sao cô lại bày ra bộ mặt chủ nhà chứ? Lúc nãy, hắn rõ ràng rất vui vẻ mà, sao đột nhiên trở thành thế này?
Trong lòng Thất Dạ vẫn còn đang tiếc nhớ chuyện vừa nãy, bỗng nhiên, cả người cảm thấy lạnh. . . . . .Hơi thở lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt cô, làm cho cả người cô như đông cứng lại, giống như xác chết vậy——
Hắn nói chuyện không đứng đắn, khóe miệng cười như không cười, ánh mắt của Gia Mậu, bỗng trở nên thâm thúy, giống như một hố sâu thẳm, lăn tăn gợn sóng, nhưng không nhìn thấy đáy, làm cho người khác rơi vào đó, hãm sâu, nhưng không biết nó sâu thế nào——
Một giây sau, phía dưới Thất Dạ cảm thấy lạnh, quần áo bị cởi bỏ, ném ra sau, đôi mắt hắn chăm chú nhìn, dùng lực nắm chặt tay cô buộc ra phía sau, bàn tay truyền đến cảm giác đau đớn, sau đó, truyền sâu vào đáy lòng cô.
Không có mà dạo đầu, hành động cứ thế xảy ra - -
Đơn giản, rõ ràng, nhưng hành động đó khắc sâu vào trong ấn tượng của cô, làm cho cô vĩnh viền cũng không quên nỗi đau bị dày vò này!
Thân thể cảm thấy lạnh, cô muốn chạy trốn, nhưng đôi tay đã bị trói, thân thể bị hắn áp chế mà không thể cử động, không thể trốn thoát - -
Ngay cả kêu la lên, cũng giống như bị cái gì đó chặn trong cổ họng, không có cách nào phát ra âm thanh!
Mồ hôi lạnh từ trán Thất Dạ rơi xuống, mười ngón tay chặt thành quyền, móng tay sắc nhọn, cứ thế đâm vào lòng bàn tay cô, giống như dày vò da thịt, chạy thẳng vào máu, khiến cô cảm thấy đau đớn chưa từng có - -
"Bảo bối, rất đau?"
Mắt thấy khuôn mặt quật cường của cô nhăn nhúm lại, nhưng vẫn cố gắng chống cự, không có nửa điểm kháng nghị, khóe miệng Gia Mậu khẽ cong lên, cười như không cười, nhỏ giọng nói, âm thanh của hắn lạnh nhạt, như Thần Thánh chờ mong sự khẩn cầu.
Hiện tại, hắn có chút tức giận, nên tâm tình cô như thế nào, hắn cũng không quan tâm, càng không cho phép cô chửi hắn, không để cô phạm vào điều cấm kỵ của hắn!
"Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, tôi thề, mối thù này, tôi- Nam Thất Dạ, nhất định sẽ báo!"
Loại đau đớn này, giống như tim bị bóp mạnh vào, không thể phai nhạt trong lòng Thất Dạ, chỉ càng làm cô căm ghét hơn! Cô, giống như một loài “cây tiên nhân chưởng” ( hay gọi là xương rồng) sinh trưởng ở phía Bắc Trường Thành, cả người đầy gai, nếu như có nhổ hết cũng sẽ tiếp tục mọc ra. Cũng chỉ là, lúc đó máu thịt cũng đã lẫn lộn rồi ——
Vì vậy, cho nên cô sẽ cứng rắn một lần, coi như bị chó dại cắn, cũng có sao đâu? !
"Ra vậy? !".
Bị hơi thở ấm áp của cô bao quanh, lại thấy khuôn mặt cô, lần nữa lộ ra sự quật cường, tâm trạng Gia Mậu vô cùng vui vẻ. Khóe miệng hắn bĩu nhẹ một cái, động tác rất nhanh, cúi đầu, tựa môi mỏng vào sát bên tai cô, hắn nói rõ ràng từng chữ vào trong tai của cô: "Rất tốt, Nam Thất Dạ, như vậy, mới đúng là cô gái tôi muốn!"
"Ngày nào cũng có người chết, tôi chỉ mong mỏi, đến ngày chết của anh!" Thất Dạ cắn răng, trong miệng nói ra những lời ác độc, nguyền rủa.
"A, chết dưới tay người đẹp, có biến thành quỷ cũng rất “phong lưu”! Nếu như có thể chết dưới tay cô, tôi nguyện ý!" Khóe miệng Gia Mậu khẽ nói, gợn sóng từ trong mắt hắn biến mất, hắn dùng ngữ điệu thanh cao, nói: "Bảo bối, em hãy giết tôi đi!"
"CMN, anh có thể nói buồn nôn hơn một tí được không!" Thất Dạ giận dữ, lệch miệng, gào lên: "Anh cút đi mà XX!"
"Tôi chỉ muốn cùng cô, lăn lộn thôi!"
". . . . . ." Thất Dạ đối với lời nói của hắn, im lặng không nói gì nữa!
. . . . . . . . . . . .
Không biết có phải vì ở chỗ này tranh cãi kịch liệt hay không, mà còn bởi vì động tác tùy ý của Gia Mậu, nên Thất Dạ chỉ cảm thấy đau mà thôi. Cô không muốn biết, rốt cuộc những người đàn bà kia có cảm nhận như thế nào, khi cùng người đàn ông làm chuyện này. Mà trong quá trình tranh cãi với Gia Mậu, cô cũng không thấy hắn vui vẻ. Ngoại trừ lần đầu tiên, hắn trêu chọc cô ra, thì thỉnh thoáng hắn cũng cười chế giễu cô, tất cả từ đầu đến cuối hắn luôn bày ra bộ mặt lạnh nhạt không chút thay đổi.Hơn thế nữa, cũng không nói lại. . . .Phụt!
Đương nhiên, người đàn ông này rất lợi hại, cô cảm thấy, cả người cô không còn khả năng chống đỡ. Nhưng mà cuối cùng, bọn họ không giống như đôi nam nữ trong truyền thuyết, cũng có chút không ngờ - -
Một tiếng nổ "Ầm" vang lên!
Toàn bộ thế giới giống như sụp đổ, lâm vào trong bóng tối, khắp nơi chỉ còn ánh sáng màu đỏ. Gia Mậu khí thế bừng bừng, nằm lên thân thể cô, cũng hơi dừng lại một chút, sau đó không chút do dự, bước xuống từ trên người cô. Động tác của hắn rất nhanh, sửa sang lại quần áo của nhau, sau đó quay ra mở


The Soda Pop