Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.

g muốn chết thì đứng lên cho tôi!"
Thời điểm thân thể bị ném ra khỏi xe, chịu đựng cái cảm giác thân thể vụt đi … không theo không chế, không biết sẽ bay tới đâu, nhưng lại bởi vì vọt giữa không trung mà ruột gan lộng tùng phèo, cộng với lúc lật người rơi xuống đất, đụng phải nền đá ven đường, xung lượng ở thời điểm ngã xuống đất rất lớn, may là bản lĩnh Thất Dạ tương đối nhanh nhẹn, lòng bàn tay trước đó chống xuống mặt đất làm giảm đi không ít xung lượng, nhưng Thất Dạ vẫn cảm thấy đầu óc một hồi choáng váng. Mặc dù đã nghĩ choáng váng sẽ ập tới, dù chỉ chốc lát, nhưng loại cảm giác kia vẫn nguyên vẹn. Lúc này cô cảm giác vô cùng khó chịu, nhưng bởi vì động tác đá của Gia Mậu, cô bỗng nhiên cắn chặt hàm răng, ngẩng đầu lên liền lạnh lùng nhìn anh ta, cắn răng nghiến lợi nói: "Khốn kiếp, tôi không phải chó, không cần đá qua đá lại như vậy!"
Còn có hơi sức rống lên với anh, đó chứng tỏ là cô không sao!
Cô gái ngốc này, ăn thua thiệt nhiều lần như vậy, cũng không biết thu lại, có phải hay không, thật sự muốn anh giết chết cô, cô mới có thể vui vẻ?!
Con mẹ nó!
Đáy lòng Gia Mậu rủa thầm một tiếng, mặt mày trong mơ hồ nổi lên sát ý. Anh ta trưng ra một bộ mặt lạnh lùng âm trầm như tượng đá, nói: "Đứng lên cho tôi!"
"Đứng lên cái rắm!" Thất Dạ lật người ngồi ở một bên, đầu vai lệch ra, đối với sự hung hãn của ác ma này thật sự là thống hận đến nhập tim nhập phổi! Cô thấp giọng xuy cười mỉa một tiếng, nói: "Gia Mậu, tốt nhất là hiện tại anh khiến cho tôi chết đi, nếu không tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh!"
"Rất tốt!" Thân thể cao lớn của Gia Mậu chợt ngồi xổm xuống, đầu ngón tay nắm được cái cằm thanh mảnh của cô, ép cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đôi bên nóng rực khóa lấy nhau lạnh lùng nói: "Nam Thất Dạ, cô có gan. Muốn đấu với tôi, liền lập tức đứng lên cho tôi, nếu không ở chỗ này bị lang sói mãnh thú giết chết, đừng trách Gia Mậu tôi không cảnh tỉnh cô, cô chính là một người ngu ngốc không hơn không kém!"
"Tôi tình nguyện bị bọn nó ăn hết, cũng không muốn gặp lại anh!"
"Vậy sao?"
Đối mặt với giọng điệu trầm thấp lạnh lẽo của anh ta, Thất Dạ chỉ xuy một tiếng châm biếm.
Cánh tay Gia Mậu chợt tìm tòi, từ vị trí sau eo lôi ra một cái kèn ác-mô-ni-ca. Anh ta đặt lên khóe miệng, thổi nhẹ, một giai điệu âm nhạc tuyệt vời liền nhẹ nhàng tùy ý lan tỏa dưới bầu trời đêm.
Gia điệu này, làm Thất Dạ ở bên cạnh trong lòng khẽ rung động.
Êm ái, uyển chuyển, nhịp nhàng ăn khớp, khiến cho cô động lòng, rồi lại tự dưng, có một cảm giác bi thương!
Thật không nghĩ tới, một người đàn ông cực kì dữ dội như vậy, cư nhiên cũng có thể thổi được một khúc nhạc nghe cảm động như vậy.
Ngay sau đó, trong lúc Thất Dạ còn chìm đắm trong tiếng nhạc dễ nghe này, chợt cảm thấy một hơi thở lành lạnh từ một bên liên tiếp truyền đến. Cô cả kinh, liền lập tức đảo mắt ra bốn phía, sắc mặt thoáng chốc đại biến. Thân thể vốn là ngã trên mặt đất không dậy nổi, "Phù phù" một tiếng trực tiếp liền bật lên chạy như bay, nhào vào trong ngực Gia Mậu.
Kèn ác-mô-ni-ca thoáng cái dời khỏi khóe miệng, con mắt sắc của Gia Mậu nhẹ rủ xuống, mắt thấy bộ dáng tràn ngập kinh hoàng kia, môi mỏng thoáng nổi lên một nụ cười nhạt.
Tiểu tử, nhìn cô còn dám đấu với tôi hay không!
"Không cần ăn ta à ——"
Hai cánh tay Thất Dạ dùng sức vòng chặt vòng eo tinh tráng to lớn của Gia Mậu, đầu ngón tay sống chết bấm vào vạt áo của anh, hai vai lay động, cả người cũng run rẩy, không cách nào ngừng.
Không phải vì anh ta, chỉ vì ngay phía ngoài gần trong gang tấc, một sinh vật thuộc loài bò sát giống như là một con rắn khổng lồ mắt đang lom lom nhìn bọn họ chằm chằm. Cái lưỡi đỏ như lửa của nó thè ra, có đến gần ba thước, sợ rằng chỉ cần một quyền cuốn vào eo cô, liền có thể đem cả người cô nuốt vào trong cái miệng đỏ như lửa kia của nó.
Thất Dạ không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ loại sinh vật bò sát hình rắn này. Quan trọng nhất là, nó còn khổng lồ như vậy, cô nhìn thấy nó, cả người cũng mềm nhũn, căn bản không có sức dám cùng nó đối kháng!
"Tôi nói, cô còn không tin, ở nơi hoang vắng này, động vật có thân hình to lớn đặc biệt nhiều!"
Tâm tình Gia Mậu rất là vui vẻ, mặc cho hai tay của cô quấn ở bên eo của mình, nhỏ giọng cười nói.
Con mẹ nó anh không thổi khúc nhạc rách đó, nó sẽ xuất hiện sao?! Khốn kiếp!
Thất Dạ đối với anh ta, cũng là hận thấu xương, nhưng lúc này, cô cố nén, cũng không thể lại nói ra lời khiêu khích Gia Mậu nữa. Nếu lại chọc tức anh ta, với tính cách tàn bạo kia, thật có thể sẽ ném cô cho con mãng xà kia. Phải nói nếu vứt sinh mệnh của cô để mặc người chém giết, cô ngược lại có thể tự nhiên thanh thản tiếp nhận, thậm chí, muốn giết sài lang hổ báo cũng không sợ, nhưng là rắn, lại không được!
"Gia Mậu, bỏ qua cho tôi!" Cô dùng hết toàn lực, mới phun ra được mấy chữ này: "Tôi không dám vậy nữa!"
Nam Thất Dạ, thức thời mới là trang tuấn kiệt! Đây mới là lựa chon sáng suốt của ngươi, nhịn một chút, không có gì không vượt qua được!
Gia Mậu đối với phản ứng của cô hình như lại