Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.

. . . . . Mà Gia Mậu, từng đối xử với cô gái tên Y Toa Bối Lạp • Hi tương đối tốt. Hai người đó cũng nói là, họ Hi ? !
Tại sao lại trùng hợp như thế được?
Chẳng lẽ, hai người họ Hi này, giống như lời nói của Tư Á là thành Đức Lan có liên quan đến gia tộc Hi?
Suy nghĩ này, khiến cho Thất Dạ lo sợ. Lông mày cô khẽ nhếch lên, nhìn thấy nữ người làm đang quét dọn phòng khách, bước tới kéo tay cô ta, hỏi: "Cô, tôi hỏi cô, thành Đức Lan có tinh cầu, mà gia tộc Hi đang sống ở đó à?”
Nữ người làm vội vàng lắc đầu, có chút giật mình, nói: "Tiểu thư Nam Hi, tại sao cô lại hỏi chuyện này? Chuyện này, không phải ai cũng biết sao?"
"Bớt nói lời dư thừa!" Thất Dạ lập tức xụ mặt xuống, lạnh giọng nói: "Đầu óc tôi có chút vấn đề, không nhớ rõ. Cô hãy nói lại cho tôi nghe!"
"Tiểu thư Nam Hi, ở tinh cầu Chafee, hoàng tộc và dòng họ quý tộc, ở nhân gian không có bất kỳ lien hệ nào. Nếu như người của hoàng tộc hoặc của quý tộc, bị giáng chức xuống nhân gian, hoặc là gạt bỏ sự cao quý của dòng họ đó, đều phải đổi họ." Nữ người làm thấy mặt mày cô lạnh băng, đôi mắt tối tăm, bị dọa sợ, liền vội vàng giải thích: “Chúng tôi ở trong hoàng thành Lạp Ma, ngoại trừ An Đức Liệt Vương và Ngũ Đại Gia Tộc, những người khác trong hoàng thành Lạp Ma, đều chống đối Tam Đại Quý tộc, nên không có ai dám dùng gia tộc đó!”
Cho nên nói, Tạp Lạc Nhi • Hi và Y Toa Bối Lạp • Hi, đều có xuất thân từ thành Đức Lan, gia tộc họ Hi? Như vậy, tại sao họ lại rời khỏi thành Lợi Á, đến hoàng thành Lạp Ma?
Thất Dạ đang muốn hỏi tiếp, lại nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn vang lên càng lúc càng gần, sau đó nhìn về phía nữ người làm khẽ phất tay, bước tới khay trà rót nước, vờ như không thấy.
"Tiểu thư Nam Hi, chắc cô cũng mệt rồi, hãy trở về phòng nghỉ ngơi!" Mã Lệ bước đến chỗ cô, cúi người xuống, cung kính nói: "Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc cũng hi vọng, cô nghỉ ngơi cho tốt!"
"Tôi đói rồi, bây giờ muốn ăn món Trung Quốc, cô mau xuống bếp chuẩn bị đi!" Thất Dạ đặt chén trà xuống khay, hai chân bước tới, ngồi xuống ghế sofa, không mặn không nhạt nhìn Mã Lệ một lần: “Cám ơn!”
Khóe miệng Mã Lệ khẽ co rút, muốn nói điều gì đó, nhưng mắt thấy ở phía cửa, hình dáng người đàn ông cao lớn, sau đó không nói gì, cúi người chào Thất Dạ, đi vào phòng bếp.
Đôi mắt Thất Dạ cũng nhìn về phía hắn, đôi mắt khẽ đảo hai vòng, nhìn hắn bĩu môi, bàn tay chống lên đầu gối, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, đi về phía Gia Mậu.






"Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân!" Môi Thất Dạ khẽ gọi tên anh đầy ngọt ngấy, ngay bản thân cô cũng cảm thấy nổi hết da gà. Nhưng mà, khóe miệng cô vẫn cong lên như cũ, nụ cười thoáng qua không thay đổi, ngược lại lại kéo rộng hơn. Cô bước đến gần người đàn ông này, phối hợp đưa tay ra, vịn lên bờ vai hắn, cười xinh đẹp, nói: "Tôi giúp anh cởi quần áo. Anh mệt không? Ngồi lên ghế sa-lon ở chỗ kia, tôi sẽ giúp anh xoa bóp bả vai. Kỹ thuật xoa bóp của tôi rất giỏi, anh hãy buông lỏng cơ thể một chút, liền cảm thấy rất thoải mái, anh sẽ cho rằng toàn bộ thế giới đều hoàn mỹ!"
"Thế giới của tôi, không hoàn mỹ!"
Lời nói của Gia Mậu lạnh băng, lông mày hắn khẽ nhíu, rất rõ ràng, hình như tâm trạng hắn cũng không tốt!
Thất Dạ nghẹn họng, nhưng không có giống như thường ngày, trừng mắt nhìn người đàn ông này, mà ngược lại kéo cánh tay người đàn ông, nói: "Thật ra thì, thế giới này có rất nhiều điều tốt đẹp, chỉ là anh luôn nhìn thấy mặt tối tăm của nó mà thôi. Anh phải tin tưởng vào chính mình, sẽ thấy được sự hoàn mỹ đó!"
CMN, đối với chuyện này, bản thân cô cũng không thể tin, thì sao có thể thuyết phục Gia Mậu tin tưởng chứ? Tất nhiên, hắn là người tài giỏi như thế cơ mà.
"Tôi nhớ rõ, trước kia cô luôn gọi tôi là Gia Mậu!" Đôi mắt sắc bén của người đàn ông bỗng nhiên mở ra, ánh mắt trong trẻo lạnh thấu xương, nhìn chằm chằm cô, giống như trong đình viện này, ánh trăng sáng tinh túy cũng giống như bóng đèn, lờ mờ không rõ, làm người ta nhìn thấy, lại có thể ngu si say mê!
Nhưng mà, đó cũng chỉ là một câu xưng hô mà thôi, cô tôn kính hắn mới gọi như vậy, hắn còn không vui? ! Hắn thay cô đặt tên lung tung, cô còn không tính toán với hắn!
Trong lòng Thất Dạ thầm oán, khóe miệng tà tà, nói: "Ơ, Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân, vậy muốn tôi gọi ngài là gì, tôi liền gọi ngài như thế. Chỉ là. . . . . . Tôi sợ những người khác không vui, dù sao, tôi chỉ là đày tớ của Thượng tướng đại nhân, lại trở thành tiểu thư được hầu hạ, trong lòng tôi cực kỳ lo sợ - -"
"Hả? !" Nghe thấy thanh âm cuối cùng được cô kéo dài ra, Gia Mậu khẽ mím môi lại, cong lên lạnh lẽo, đem đáy mắt hắn không còn bén nhọn biểu hiện ra ngoài, làm tôn lên sự tỉ mỉ chu đáo của hắn, giống như một lưỡi dao sắc bén, muốn hung ác cắm vào gò má xinh đẹp của cô!
Thất Dạ bị hắn nhìn, không được tự nhiên, sống lưng thẳng tắp, lớn tiếng nói: " Tôi ở trong phủ này, không có địa vị gì!"
Cô yêu cầu Gia Mậu cho một danh phận, chính là vì mình, để hắn đặc biệt cấp cho cô địa vị trong ph